Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
nhỉ?” Đinh Mùi nói xong liền động tay. Lục Quyển Nhĩ gần đây khiến người khác không thể đoán biết được, vẫn cứ nên ôm vào lòng mới thấy thực tế, “Chẳng phải đã bảo em đừng tham gia nhiều vào việc của bọn họ nữa sao?”.
“Họ bây giờ đúng là hình mẫu lý chuẩn rồi, chỉ có thể ảnh hưởng tốt đến em thôi.”
“Không cãi nhau nữa?” Đinh Mùi không tin, hai người thích cãi nhau tới mức kịch liệt ấy sao có thể dễ dàng hòa thuận thế.
Quyển Nhĩ cười, “Vẫn cãi, nhiều lúc còn cãi nhau trước mặt em, nhưng hình như họ càng cãi nhau lại càng yêu nhau, không ai chịu ai, cũng không ai thật sự muốn thuyết phục người kia, dường như cãi nhau… chỉ đơn thuần là một hoạt động khua môi mép thôi”.
“Thế cũng gọi là ảnh hưởng tốt sao? Sau này em học họ, gặp anh để khua môi múa mép, liệu anh có thể chịu nổi không?”
“Sao em dám chứ.” Quyển Nhĩ không dám thật. Cô có thể nhìn thấy, giữa La Tư Dịch và Sách Lang giờ đã không còn bất cứ trở ngại nào nữa. Cả hai không còn giữ kẽ gì, càng giúp cho cuộc sống của họ thêm thú vị. La Tư Dịch thường sẽ nổi trận lôi đình khi ngửi thấy mùi hôi của những đôi tất mà Sách Lang giấu khắp nơi, nhưng chỉ cần Sách Lang nói một câu, “Chẳng phải vì anh sợ em ngày nào cũng phải giặt vất vả hay sao?”, thì cơn giận của cô lập tức tiêu tan, chỉ cằn nhằn vài câu, sau đó lại chịu thương chịu khó mang tất đi giặt sạch. Còn Sách Lang thì sao, anh ấy thường bực mình với thói quen vây vo cậy khỏe của La Tư Dịch. Mỗi lần cô ấy bận rộn vì việc gì đó, anh liền ở bên cạnh lải nhải không ngớt. “Một kẻ lắm mồm!”, đấy chính là đánh giá của La Tư Dịch dành cho anh, thực ra càng lấp liếm lại càng để lộ niềm hạnh phúc vô bờ của mình.
Cô có thể tùy tiện như thế với Đinh Mùi sao? Khi anh cần tới cô, chắc chắn không chịu buông tha. Mặc dù không đến nỗi việc gì cũng phải nhìn sắc mặt anh, nhưng không tránh khỏi phải tỏ ra thận trọng, rón rén. Thường nghe người ta nói, được sủng ái mà sinh ra kiêu ngạo, ấy là phải được sủng ái đã, mới có thể túy ý thích làm gì thì làm.
Đinh Mùi thấy Quyển Nhĩ biết điều không đòi đi nữa, có ý muốn khen thưởng, xoa xoa đầu cô: “Chút nữa mời họ cùng đi ăn cơm, xem có đúng là bây giờ họ đã trở thành một cặp mẫu mực không”.
“Thật không?”
“Thật. Em gọi điện hẹn họ đi. Ăn xong, em muốn đi đâu thì đi.”
“Thời gian, địa điểm?”
Đinh Mùi lấy ra một tấm danh thiếp nhét vào tay Quyển Nhĩ, “Ở đây, sáu giờ tối nay”.
Quyển Nhĩ cũng cầm tấm danh thiếp lên, lập tức bấm số gọi cho La Tư Dịch, đọc cho cô ấy nghe địa chỉ. “Sáu giờ tối, hai người có rảnh không?”
La Tư Dịch cảm thấy có chút tức giận, cô hoàn toàn không biết Quyển Nhĩ đang ở chỗ Đinh Mùi, nếu không làm sao có thể mạo muội gọi cho cô ấy. Nhưng cho dù có vô tình phát hiện ra việc tốt mà cậu ta đang làm, cũng không thể dùng giọng điệu đó để xua đuổi cô chứ! Hơn nữa, sau khi cô và Sách Lang xác định mối quan hệ của mình, hẹn Đinh Mùi mấy lần nhưng anh ta đều không nhận lời, vậy thì hôm nay cô cũng chẳng việc gì phải nể mặt cả. “Không rảnh! Cậu nói với Đinh Mùi, nếu là anh ta mời, bao nhiêu lần mình cũng không rảnh.”
Quyển Nhĩ tay cầm điện thoại, đang cảm thấy bối rối khó xử thì Đinh Mùi đón lấy điện thoại từ tay cô, “Không đến?”.
“Không.”
“Anh chỉ muốn chúc mừng em đã tìm được người tốt để nương tựa cả đời, một lang quân như ý, nếu em không nhận ý tốt đó, xem ra người kia vẫn chưa thật chuẩn, vậy để sau này rồi nói.”
Đầu dây bên kia, La Tư Dịch lạnh lùng đáp lại, “Anh làm như tôi cũng giống anh vậy, thích mập mờ phải không?”.
Đinh Mùi không để ý, “Vậy em tới chứ?”.
La Tư Dịch suy nghĩ nhanh, nếu có thể khiến Đinh Mùi bị đả động, thuận theo anh ta một chút cũng không phải là ý xấu, “Anh chuyển máy cho Quyển Nhĩ đi”.
Hơn nữa, không chỉ là đả động đơn giản, nếu làm tốt thì có thể coi là tính định hướng. Một nhóm bạn chơi với nhau, thường xuyên liên hệ, không chỉ tăng thêm cơ hội, mà cũng có thể giúp Quyển Nhĩ có thêm phân lượng và sự thừa nhận trong trái tim Đinh Mùi.
Đầu dây bên này, Quyển Nhĩ vừa đón lấy điện thoại thì nghe La Tư Dịch nói, “Cậu đừng cứ anh ta nói gì thì chỉ biết nấy, mình giữ thể diện cho anh ta đều là vì nể cậu. Sáu giờ gặp nhau!”.
Giọng cô ấy nghe không được ôn hòa lắm, nhưng Quyển Nhĩ nghe xong cười tít cả mắt. Mặc dù La Tư Dịch và Đinh Mùi quen nhau trước nhưng rõ ràng bây giờ cô ấy lại thân với Quyển Nhĩ hơn, làm gì cũng thiên về phía cô, thỉnh thoảng còn đặt Đinh Mùi vào vị trí đối lập để nói cạnh nói khóe. Cũng chỉ là nói cạnh khóe thôi, chứ cô ấy chưa bao giờ dùng phương thức khuyên nhủ để can thiệp vào việc của Quyển Nhĩ.
Có lúc Quyển Nhĩ đã hỏi: “Sao cậu không khuyên mình rời xa anh ấy, cậu cho rằng bọn mình có tương lai sao?”.
“Tại sao lại khuyên cậu rời xa anh ta? Cậu thích ma thuật của anh ta, cậu thấy vui là được rồi. hay không có hy vọng cũng là do hai người quyết định, mình đã không giúp gì được thì cũng sẽ không làm mọi chuyện thêm rối.”
Quyển Nhĩ cảm thấy tình cảm của mình dù không đủ để gọi là tình yêu, cũng không có bất kỳ hình thức thừa nhận và công khai nà