Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
ỡ lớn rộng mênh mông, treo rất nhiều những bức
tranh sơn dầu với đủ kích cỡ khác nhau, phong cách phần nhiều là trừu tượng, màu sắc nguyên bản khoáng đạt, đường nét linh hoạt, hình khối sinh động,
thế nhưng trong mắt Tô Hòa thì những bức tranh ấy thật là rối mắt làm sao!
- Đây là phòng triển lãm tranh à? Sao lại đưa tôi đến đây? - Cô khẽ hỏi Ôn Nhan Khanh, nhưng ôn Nhan Khanh chỉ đáp lại một câu cụt lủn: "Cô chờ tôi ở đây", rồi một mình đi vào phía trong.
Không còn cách nào khác, Tô Hòa đành đi đi lại lại ở phía ngoài.
Khách đến xem triển lãm không nhiều, bốn bề xung quanh rất yên tĩnh, cô
đành đưa mắt nhìn những bức tranh sơn dầu đủ hình dạng trên tường để giết thời gian. Xem một lúc, cảm thấy rất vô vị, đang định thôi không xem nữa thì bỗng có một người đi tới, đứng bên cạnh cô. Tô Hòa tưởng rằng Ôn Nhan Khanh đã quay về, đang mừng húm, không ngờ quay đầu lại thì thấy một người đàn ông để râu ngắn, dáng người thấp bé, gầy gò tới mức tưởng như gió có thể thổi bay được.
Ông ta mặc một chiếc quần có đai màu xanh, trên quần toàn là những vết lốm đốm do sơn màu để lại, trong tay vẫn còn xách một thùng sơn, không nói năng gì mà cứ dùng tay chấm vào sơn rồi bôi vẽ lên một bức tranh.
Tô Hòa sửng sốt, bất giác hét lên:
- Này, khoan đã! Ông, ông làm gì vậy?
Người đàn ông đó không để ý đến lời cô, bàn tay đưa càng nhanh hơn, bức
tranh vốn rất đẹp, thế mà lúc này ông ta đă làm cho nó trở nên nhem nhuốc.
Tô Hòa đành quay người gọi bảo vệ:
- Có ai đó không? Có ai đó không? - Nhưng đáp lại cô chỉ là những cái nhìn
ngạc nhiên của những người xem tranh mắt xanh, tóc vàng.
Lúc đó cô mới sực nghĩ ra rằng, đây là nước Ý, nói tiếng Trung Quốc họ
cũng không hiểu.
Nhưng, cô lại không hề biết tiếng Ý.
Hễ cứ cuống lên thì vốn tiếng Anh thảm hại của cô lại càng trở nên lắp bắp:
- Help... the man... ồ, damaging public property... ồ, xin lỗi phải là vandalism...
Cô càng nói càng mất tự tin, càng nói tiếng càng bé, trong bụng thầm hối hận: Học mười năm tiếng Anh, kết quả một câu đơn giản cũng không nói ra hồn. Xin lỗi thầy giáo dạy tiếng Anh! Xin lỗi cha kính yêu của con đang ở nơi
chín suối!
Lúc đó người dàn ông kia thôi không sơn nữa, nhìn bức tranh với vẻ rất vừa
lòng, rồi đột nhiên quay đầu lại hỏi cô bằng một vẻ rất tự nhiên:
- Thế nào?
Ôi - tiếng Trung Quốc?!
Tô Hòa trợn tròn mắt:
- Ông là người Trung Quốc?
- Đúng... - Người đàn ông kia chưa kịp nói hết câu, thì Tô Hòa đã nhào tới
bịt miệng ông ta lại, kéo về phía góc tường - Ối ối ối?
Ông ta còn thấp hơn cả Tô Hòa nên cô không cần tốn nhiều sức lực, chẳng mấy chốc cô đã lôi được ông ta tới một góc khuất. Đến lúc này, Tô Hòa mới
buông ông ta ra, rồi nói với vẻ vô cùng nghiêm túc:
- Lát nữa ông không được nói mình là người Trung Quốc, biết không?
- Sao cơ?
- Tóm lại, nếu ông là người Trung Quốc thì thật là đáng xấu hổ. Tôi cảm
thấy rất rất xấu hổ với hành động vừa rồi của ông!
Người đàn ông vừa nghe thấy thế, bèn không làm nữa, ném thùng sơn đang xách trong tay sang một bên, khiến nó kêu lên rất to, sơn trong đó đổ cả
ra ngoài:
- Cô... cô... cô... dựa... dựa vào đâu mà nói tôi làm... làm mất mặt người
Trung Quốc? Tôi mất... mất... mất mặt gì chứ?
T ô Hòa thấy ông t a không chỉ sơn bậy lên tranh, m à còn đổ bừa sơn ra
phòng triển lãm, càng lức giận, bèn nói với ông ta theo kiểu của ông ta:
- Vì... vì... vì rằng... ông đã phá... phá... phá hoại... tài sản công cộng, sơn
bừa lên tranh của người ta!
Sắc mặt của người đàn ông kia lập tức xám ngoét, ông ta kêu to:
- Tôi... tôi không... không phải vậy! Không... không... không phải là của
người ta!
- Ông còn nói không được sao? Ông hãy nhìn bên kia xem, bằng chứng còn rành rành ra đó! Sao ông lại có thể sơn bừa lên tranh của người ta như thế cơ chứ? Mặc dù tác giả của bức tranh ấy vẽ cũng chẳng lấy gì làm đẹp.
Người đàn ông kia mở tròn mắt, thở hổn hển, xem chừng sắp xảy ra chuyện lớn đến nơi. Đúng lúc đó, một giọng nói vừa trong trẻo, rõ ràng lại vừa sang
trọng vang lên:
- Đủ rồi!
Tô Hòa quay lại thì nhìn thấy Ôn Nhan Khanh:
- Ồ, anh ra rồi à.
Mắt của Ôn Nhan Khanh không nhìn cô, mà dừng lại trên khuôn mặt của
người đàn ông kia:
- Xin lỗi.
- Này, sao anh lại phải xin lỗi? - Tô Hòa không hiểu, cự lại. Quay sang nhìn
thì thấy vẻ giận dữ trên khuôn mặt của người đàn ông kia giờ đã thay bằng vẻ sợ sệt, run rẩy, rồi ông ta vừa lắc đầu vừa lùi về sau - Không, không, không sao...
Chuyện gì thế này? Tô Hòa càng không hiểu gì, hết nhìn ông t a lại nhìn sang Ôn Nhan Khanh.
Một vẻ thành khẩn rất hiếm thấy xuất hiện trên khuôn mặt của Ô n Nhan
Khanh:
- Thật sự rất xin lỗi. Tiểu Hòa lỗ mãng không hiểu chuyện, cứ thích làm gì là làm, nên đã làm phiền chú.
- Phì - Suýt nữa thì Tô Hòa phì cả nước bọt ra. "Tiểu Hòa"? Nghe mà sến
súa quá mức!
Nhưng người đàn ông kia càng có vẻ khó xử hơn, tiếp tục lùi mấy bước về
phía góc tường:
- Không, không, không sao... T