Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
hật, thật sự, không, không sao...
- Vậy... chúng ta cùng đi ăn cơm nhé.
- Được, được, được... ồ, không, không, không ăn đâu... - Người đàn ông kia
cuống lên, xua tay, dường như ông ta chực khóc đến nơi.
- Thế sao được? Chẳng phải đã hẹn từ trước rồi sao? Tôi đã đặt chỗ rồi. Đi thôi! - Ổn Nhan Khanh chìa tay kéo ông ta, nhưng người đàn ông kia đã kêu lên một tiếng, rồi loạng quạng bỏ chạy.
Nhìn thấy giày của người đàn ông ấy dính đầy sơn màu, trong lúc co kéo đã để lại hai hàng dấu vết trên sàn nhà, còn ông ta thì cứ một mực bỏ chạy, Tô
Hòa như chợt hiểu ra, cô há hốc mồm "Ồ" lên một tiếng:
- Không lẽ, ông ấy chính là...
Ôn Nhan Khanh nhìn theo bóng dáng ấy, không nói gì, nhưng thái độ của
anh đã thừa nhận điều đó. Tô Hòa có phần sửng sốt, lẽ nào?
Ôn Nhan Khanh đã nói rằng, gã đàn ông háo sắc ấy là bạn thân của cậu ruột - Quý Doãn Tiên, Tô Hòa đã nghĩ, chắc hẳn đó phải là ông già năm, sáu mươi tuổi, không ngờ người ấy lại còn trẻ thế, chỉ chừng hơn bốn mươi tuổi, hơn nữa trông lại chẳng khác gì cái mầm đậu suy dinh dưỡng, nói chuyện với Ôn Nhan Khanh mà cứ run lên bần bật, chẳng có dáng gì của một người hơn tuổi, cũng chẳng có vẻ gì ở thế "tấn công" cả! Một người như vậy mà lại khát khao, thèm muốn vẻ đẹp của Ôn biến thái, đúng là không thể nào tưởng
tượng nổi!
- Ông ấy không chịu đi ăn cơm cùng với chúng ta, làm thế nào bây giờ?
- Đành thôi vậy, đi thôi.
Không hiểu sao, Ôn Nhan Khanh lại tỏ ra không được vui, quay người đi ra
phía cửa.
Tô Hòa vội đi theo anh.
Hai người đi ra khỏi phòng triển lãm tranh, lên xe, quay trở về.
Bên ngoài, hai bên đường cửa hàng cửa hiệu san sát, rất nhiều người đang
mua mua bán bán, nhiều người đang dạo phố, tất cả tạo nên một cảnh tượng sầm uất. Tô Hòa nhìn những bộ trang phục rất đẹp với vẻ mê thích, buột mồm
hỏi:
- Sao anh lại hẹn với ông ấy ở trong triển lãm tranh như vậy?
- Đó là triển lãm tranh cá nhân của ông ấy.
- Sao cơ?
Tô Hòa ngây người. Cũng có nghĩa là, vừa rồi ông ta đã xóa đi những bức
tranh của mình?
Ôn Nhan Khanh đưa mắt liếc nhìn cô một cái, rồi đáp bằng giọng lạnh nhạt,
không hiểu có phải là châm biếm hay không nữa:
- Chúc mừng cô, tiểu thư Ô Long . Cô quả là xuất sắc hơn tôi nghĩ đấy. [1'>
[1'> Tiếng lóng của từ tiếng Anh "own goal" (tự đá vào lưới nhà)
- Không phải vậy! - Tô Hòa vội giải thích - Chuyện này cũng không thể
trách tôi dược, làm gì có họa sĩ nào lại tự đi sửa hết các tác phẩm của mình trong lúc đang trưng bày như thế? Hơn nữa... ông ấy ăn mặc đâu có giống với một họa sĩ! Nếu anh không nói, tôi vẫn cứ nghĩ đó là người thợ lăn sơn quét vôi ấy chứ.
Quý Doãn Tiên - ông chủ của công ty châu ngọc tầm cỡ như S.S lại chơi với
một người bạn như thế, chuyện này ai mà tưởng tượng ra nổi?
- Còn nữa, tôi thấy rất rõ là ông ấy rất sợ anh. Với trí tuệ như của anh, anh hoàn toàn có thể giải quyết chuyện này một cách nhẹ nhàng, cần gì đến sự xuất hiện của tôi? - Tô Hòa không tin là "Ôn đại biến thái" lại không đối phó nổi với "mầm đậu" ấy.
Ôn Nhan Khanh im lặng.
Tô Hòa thấy vậy, vội nói:
- Này, anh không phải là có gì với ông ta đấy chứ... - Ôi, sao cô lại không
nghĩ tới điểm này nhỉ? Anh chàng họ Ôn có một khuôn mặt lạnh như núi băng, là một nhân vật quan trọng của S.S, hơn nữa lại chưa từng có chuyện lùm xùm nào trước dư luận, có thể nói dường như hoàn toàn tách biệt với phụ nữ.
Hóa ra là anh ta thích đàn ông!
Ngay lập tức, trong đầu của Tô Hòa lập tức hiện lên cảnh tượng Tiểu Thụ vì
hạnh phúc của Tiểu Công nên đành cố làm ra vẻ lạnh lùng, dối lòng từ chối [2'>
tình yêu của Tiểu Công, sau đó một mình gặm nhấm nỗi buồn.
[2'> Tiểu Thụ và Tiểu Công là cách gọi nhau của nam giới trong quan hệ đồng tính trong các liểu thuyết trên mạng Internet.
Một cái cốc đau điếng bất ngờ giáng xuống đầu cô.
- Ối! Sao lại đánh tôi? - Tô Hòa đưa tay ôm đầu, nhìn anh chàng vừa hiện
nguyên hình Tiểu Thụ với vẻ ậm ức.
- Đừng có tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì! - Ôn Nhan Khanh khẽ chau mày. Bộ mặt lạnh lùng lúc chau mày khiến khuôn mặt mang một vẻ hấp dẫn lạ t h ườn g .
Tô Hòa thầm kêu lên trong lòng: "Ôi Tiểu Thụ ơi là Tiểu Thụ, đây chính là Tiểu Thụ bậc nhất trong những lời đồn!". Cô vừa định lên tiếng khen, thì tiếp tục đón nhận cái cốc đầu thứ hai.
- Này, tôi chỉ thầm khen anh đẹp trai thôi, thế mà anh cũng đánh tôi à?
Ôn Nhan Khanh vẫn không hề nao núng:
- Hãy vứt ngay những ý nghĩ không mấy tốt đẹp trong đầu của cô đi.
Tô Hòa khẽ lẩm bẩm:
- Chẳng biết ai đã làm những việc không tốt đẹp đâu...
- Happen là một người tốt - Khi nói câu này, vẻ mặt Ôn Nhan Khanh vừa
nghiêm túc vừa như đang suy nghĩ điều gì.
- Happen? - Đó là tên của người đàn ông đó sao?
- Cô đừng chỉ có quan tâm đến vẻ bề ngoài, ông ấy là họa sĩ hiện đại hạng
nhất đấy. Trước đây, có một dạo ông ấy đã từng làm việc cho cậu tôi, trong thời gian SEASON cải cách, có thể coi ông ấy là một công thần. Tính cách ông
ấy hướng nội, không khéo mồm miệng