Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
, lại thích ăn uống, vì thế rất tự ti.
Thì ra là vậy...
Tô Hòa lập tức cảm thấy hơi hối hận, nếu biết sớm những điều này, thì
trước đó cô sẽ nhất định không bắt chước kiểu nói của người đàn ông ấy.
- Hồi còn nhỏ, Happen rất ngưỡng mộ thầy giáo của mình, giữa hai người đã xảy ra những gì thì đó cũng đã trở thành quá khứ không nên nhắc tại nữa. Ông thầy ấy mười năm trước đã mắc bệnh và qua đời. Còn Happen khi gặp tôi vào ngày mừng thọ của cậu tôi thì đã rất sửng sốt và có biểu hiện thất thường. Vốn dĩ chuyện này coi như không biết là xong, nhưng cậu tôi sợ rằng tôi sẽ làm tổn thương ông ấy nên đã ngầm ý bảo tôi rằng phải từ chối ông ấy sao cho thật tế nhị.
Tô Hòa bỗng chốc cảm thấy người đàn ông kia thật đáng thương, nếu đã thích "Ôn đại biến thái" thì bị tổn thương là cái chắc.
- Tôi tin rằng, sau chuyện ngày hôm nay, ông ấy sẽ không còn tìm đến tôi nữa. Cô đã hoàn thành nhiệm vụ - Tuy nói như vậy, nhưng Ôn Nhan Khanh vẫn giữ vẻ đăm chiêu, đôi mày nhíu chặt lại. Đó là một vẻ xót thương sâu sắc mà từ trước tới nay chưa bao giờ anh bộc lộ ra.
Tô Hòa chăm chú nhìn anh một lúc, rồi khẽ nói:
- Thực ra... anh cũng...
- Cái gì?
- A, không có gì.
Tô Hòa lắc đầu, thôi không nói nữa.
Bầu trời của Rome trong xanh thăm thẳm, tựa như màu của một viên ngọc
trong sáng, dưới bầu trời ấy, ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên mềm mại. Đã có biết bao người tốn không ít giấy mực để ca ngợi vẻ đẹp của thành phố này, bây giờ, cô mới cảm nhận được một cách chân thực nhất.
Quả nhiên rất dẹp.
Ôn Nhan Khanh, thực ra, anh cũng là một người tốt
Chỉ có điều với tính cách của mình, chắc chắn anh sẽ không thừa nhận điều
ấy.
Đó chính là câu nói lấp lửng mà Tô Hòa chưa nói ra.
Màn thứ hai
Em là ai?
Năm này, tháng này, đêm nay,
Vầng trăng lồng lộng.
Mở ra thế giới của trăng
Đem hình cắt của đôi cánh gắn vào cho tôi.
Để phút chốc, tôi bay vào quá khứ
Nghìn năm trước
Em đã ở nơi ấy
Chưa bao giờ đổi thay.
Giống như vảng mặt trời,
Giống như đõa hoa nở.
Giống nhu lý do em khiến cho đôi mắt tôi không thể mớ.
Những thứ đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời.
Đang lấp lánh.
đôi giày ướt đẫm để lại hai vũng nước trên tấm thảm thủ công Ba Tư.
- Ôi, rất xin lỗi. Thực sự không biết làm thế nào, sáng nay ra khỏi cửa quên mất không mang theo ô - Vừa nói, chàng trai vừa cúi người tháo giày ra.
Tô Ngu nghĩ thầm: Định nói dối ai chứ, rõ ràng là mưa bắt đầu từ tối qua, nhìn thấy trời mưa như vậy, có ai lại không mang theo ô? Nhưng vì cô vốn là người từ trước đến nay chưa bao giờ làm cho người khác phải khó xử, nên mặc dù biết rõ người kia nói dối, song vẫn coi như không biết.
Sau khi anh ta tháo giày xong, bèn đi chân trần đến trước bảng, treo đôi
giày lên phía trên, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, nói:
- Đúng là thiết kế theo kiểu chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài, bàn tròn, là để gần với giáo viên hơn chăng? Đến chỗ treo giày cũng không có, rõ là phong cách mà chi có S.S mới có.
Tô Ngu ngạc nhiên, người này là ai? Sao lại dám phê phán S.S ngay tại đây
vậy?
Anh ta lại đi về phía lọ hoa ở phía cuối lớp học, ngắm nghía một lúc, rồi
quay người về phía Tô Ngu, lè lưỡi:
- Hì, đúng là đồ cổ thật! Quả không hổ là S.S với tài lực hùng hậu.
Nói rồi, anh ta bước tới trước bức tranh sơn dầu bên cạnh cửa, nhìn một
lúc, tiếp tục nói vớí Tô Ngu:
- Chắc chắn đây là tranh do Ôn Nhan Khanh chọn, chỉ có con người biến
thái ấy mới đem bức Vườn nho đỏ treo ở đây. Chắc rằng anh ta muốn nói với [1'>
mọi người rằng: Bạn trẻ, cho dù các cô các cậu có tài năng đến đâu, cho dù có sánh được với Vincent Willem Van Gogh đi nữa, nhưng chỉ khi nào có thể bán được tác phẩm của mình khi còn sống thì mới gọi là thành công.
[1'> Bức Vườn nho đỏ: Là bức tranh duy nhất của Von Gogh được bán khi ông vẫn còn sống.
Chàng trai ấy có khuôn mặt tròn, trông rất trẻ con, nhưng lại bắt chước
được rất giống vẻ mặt và giọng điệu của Ôn Nhan Khanh. Mặc dù Tô Ngu không nhìn được hết những lời anh ta nói, nhưng chừng ấy cũng đủ khiến cô phải bật cười.
Đúng lúc đó thì cánh cửa lớp học mở ra, Tạ Thanh Hoan ôm chiếc laptop xuất hiện trước, phía sau là Quan Tiểu Đông. Hai người thấy chàng trai lạ và đôi chân trần của anh ta, thì đều lộ vẻ ngạc nhiên.
- Anh là ai? - Tạ Thanh Hoan hỏi trước.
Người lạ cũng nhìn cô ngạc nhiên:
- Cô... cũng là học sinh ở đây à?
Tạ Thanh Hoan chau mày lại, vẻ không vui:
- Tôi hỏi trước cơ mà?
- À, tôi sẽ tự giới thiệu! - Chàng trai lập tức đứng thẳng dậy, vỗ ngực nói
với vẻ trịnh trọng - Tôi tên là Chung Bài Bài, năm nay hai mươi sáu tuổi, chưa kết hôn, chưa có bạn gái, thích những cô gái đẹp tóc dài, chân dài, thắt đáy lưng ong...
Quan Tiểu Đông không nén được phì cười, Tạ Thanh Hoan trừng mắt lên nhìn cậu ta, cậu ta bèn vội đưa tay bịt miệng.
Tạ Thanh Hoan sầm mặt, tiếp tục hỏi:
- Vậy rốt cuộc anh là ai? Sao lại tùy tiện xông vào lớp học của c