XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

húng tôi?
Chung Bài Bài giơ ngón trỏ ra lắc lắc:
- No! No! No! Không phải là xông vào. Thực ra, tôi đến để lên lớp cho các
cô cậu theo lời mời của Ôn Nhan Khanh.
- Cái gì? Anh là thầy giáo á? - Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đồng thanh kêu lên.
- Này, này, các bạn trẻ... - Chung Bài Bài chớp mắt - Đừng thấy tôi đẹp trai thế này mà nghĩ rằng tôi không có năng lực nhé. Tôi đến để dạy các bạn cách phân biệt trọng lượng, màu sắc, độ trong của ngọc và tiêu chuẩn hình dạng khi cắt, hay nói một cách nôm na thì cũng có nghĩa là cách giám định ngọc đấy.
Tô Ngu thầm kêu lên trong lòng: Anh chàng trông nhố nhăng thế này mà lại là giáo viên của S.S sao? Hơn nữa còn là người do Ôn Nhan Khanh mời đến
n ữa c h ứ?
Tạ Thanh Hoan tỏ ra nghiêm túc hẳn, nhướn mày hỏi:
- Thầy dạy chúng tôi môn Giám định ngọc ư? Thầy có bằng FGA, DGA, hay
là GG ? [2'>
[2'> FGA: Giấy chứng nhận tư cách hội viên do Hiệp hội Đá quý của Anh cấp; DGA là giấy chững nhận tư cách hội viên Kim cương. GG là bằng giám định đá quý do trường đá quý của Mĩ cấp, bao gồm hai loại là bằng giám định kim cương và bằng giám định đá quý
có màu GIA
- Sao cơ? - Lần này thì đến lượt Chung Bài Bài ngây người ra.
- Đừng có nói với tôi là thầy không có bất cứ một giấy chứng nhận nào đấy.
Chẳng phải là thầy là giáo viên dạy giám định ngọc sao?".
Chung Bài Bài gãi đầu:
- Người không có giấy chứng nhận thì không được coi là giáo viên giám
định ngọc sao?
Tạ Thanh Hoan mở chiếc máy tính, gõ lách cách một hồi, rồi xoay màn hình
lại:
- Đây là tất cả giấy chứng nhận FGA mà tôi có, ngay cả loại này mà anh
cũng không có, thế thì dựa vào đâu để làm giáo viên của tôi?
Tô Ngu dồn mắt nhìn, trên chiếc máy tính đó là hình ảnh của một tờ giấy
chứng nhận. Chung Bài Bài cũng nhìn, nhưng mắt nheo lại, nhận xét:
- Đến cả ảnh của giấy chứng nhận ấy mà cũng đẹp thế này...
- Anh! - Tạ Thanh Hoan tức giận đóng máy lại.
Đúng lúc đó thì một người đủng đỉnh đi vào. Tô Ngu nhìn, thì ra là Diệp
Nhất - người luôn luôn đến sau cùng - đã xuất hiện.
- Ồ, vui vẻ quá nhỉ. Thưa quý vị, cuối tuần có gì mới không?
Quan Tiểu Đông vội chấm dứt câu chuyện bằng một vẻ dĩ hòa vi quý:
- Tốt quá rồi, mọi người đều đã đến đủ, thế thì đừng mất thời gian nữa, bắt
đầu vào giờ học được chưa?
Tạ Thanh Hoan vẫn đang định nói một câu gì đó thì Quan Tiểu Đông đã nói:
- Đã là người do thầy Ôn mời thì chắc chắn phải có đủ tư cách
Câu nói ấy rất có hiệu quả. Tuy Tạ Thanh Hoan rất cao ngạo, nhưng lại rất
khâm phục Ôn Nhan Khanh, vì thế nghe Quan Tiểu Đông nói vậy, cô cũng thôi và đi về chỗ ngồi của mình.
Quan Tiểu Đông và Tô Ngu cũng lần lượt ngồi vào chỗ.
Diệp Nhất nhìn đôi chân trần của Chung Bài Bài với vẻ như đang suy nghĩ
điều gì, sau đó đi tới bên cạnh Tô Ngu, đặt một vật gì đó lên bàn cô.
Tô Ngu nhìn, thì ra là chiếc điện thoại cùa cô.
Diẽp Nhất cũng nhìn cô, chớp chớp mắt.
Tô Ngu cầm chiếc điện thoại lên, thấy ảnh nền của màn hình đã được thay
đổi. Lúc trước cô cài đặt ảnh của mẹ, nhưng bây giờ đã được thay bằng hình một bó hoa chuông màu trắng, dưới bó hoa đặt một viên pha lê màu vàng. Rõ ràng đều là những hình ảnh được chụp bằng điện thoại của cô, nhưng lại toát lên những vẻ rất khác nhau.
Tô Ngu ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Nhất lúc đó đã ngồi vào v ị trí của mình, Diệp Nhất chụm hai tay lại làm động tác cảm ơn, rồi sau đó chỉ lên bảng.
Đúng lúc đó, Chung Bài Bài đã đứng trên bục giảng, mặt quay xuống lớp
học, nói:
- Chào các bạn, được lên lớp cho các bạn... - Anh c ó ý nhìn về phía Tạ
Thanh Hoan - là điều khiến tôi cảm thấy rất vinh hạnh
Tạ Thanh Hoan nghiến răng:
- Bớt những lời vô ích ấy đi.
- Khoáng vật học kết tinh ư? Hay là Khái luận về đá quý? Dụng cụ giám
định đá quý?... No, ngày nay, những cuốn sách này không dùng đến nữa. Hãy gấp chúng lại và nhìn về phía tôi.
Chung Bài Bài làm động tác tay với vẻ cường điệu, sau khi xác định rằng Tô Ngu cũng đang nhìn mình, anh nhẹ nhàng, từ từ, giống như đang dắt tay
người mới yêu lần đầu, lấy một viên đá từ trong túi ra:
- Ai có thể nói cho mọi người biết, đây là gì? - Anh giơ lên viên đá màu hồng to bằng quả trứng ngỗng.
Tạ Thanh Hoan đáp bằng vẻ lạnh lùng:
- Là đá hồng ngọc nguyên bản, chắc là sản phẩm của Thái Lan.
- Chà, không thẹn là người đẹp, rất có con mắt nhìn. Đây chính là nguyên
bản của đá hồng ngọc Thái Lan, nặng 119 gram. Mọi người có thể nhìn thấy
màu của nó là màu đỏ thẫm, bởi vì nó có màu đen phản chiếu, theo cách gọi
thông thường đó là tiêu quang, vì thế mà nhìn nó thẫm màu hơn thực tế - Sau khi giới thiệu một cách đơn giản xong, Chung Bài Bài đi vào vấn đề chính - Vì thế, việc mà chúng ta phải làm trong bài đầu tiên là: Đối thoại với nó.
Đối thoại? Tô Ngu không hiểu.
Chung Bài Bài mỉm cười:
- Đúng thế, đối thoại. Sờ vào nó, cảm nhận về nó, nghe nó nói. Đá quý có
thể mang tới cho nhà thiết kế rất nhiều cảm giác, vì thế bài hôm nay là "cuộc tiếp xúc thân mật đầu ti