Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
ên" với ngọc nguyên bản. Đề nghị các bạn hãy thiết kế một tác phẩm cho nó, hãy vẽ ra tất cả những điểm gì mà các bạn cho rằng đẹp nhất của nó".
Tô Ngu nhìn viên đá - những đường gân thô, màu đỏ thẫm, một vật chết lạnh ngắt, thế mà thầy giáo lại yêu cầu mọi người "đối thoại" với nó. Đối thoại
như thế nào đây?
Quan Tiểu Đông bên cạnh bắt đầu lật giở sách. Chung Bài Bài đưa tay đè
lên cuốn sách của cậu ta:
- Cậu làm gì thế?
- Em, em, em chưa được học kiến thức cơ bản về bất cứ phương diện nào
của đá quý, em không hiểu gì về độ bóng của màu, độ trong, hay là công đoạn cắt...
Chung Bài Bài cười:
- V ì t hể cậu cho rằng, cuốn sách này có thể nói cho cậu biết "viên đá
nguyên bản" này có thể làm được gì à?
Quan Tiểu Đông ngây ngưởi ra.
- Đừng có đọc những cuốn sách chết ấy, sách vở cũng chỉ là do những
người đi trước tổng kết ra mà thôi. Nhưng viên đá quý này giờ đang ở trước
mặt cậu, hãy đọc nó bằng trực giác của cậu. Hãy tin tôi, những điều mà nó nói
với cậu chắc chắn sẽ nhiều hơn sách vở đấy! - Giọng của Chung Bài Bài mang một sức mạnh đầy mê hoặc.
Quan Tiểu Đông ngây người nhìn chăm chăm vào viên đá trong tay của
Chung Bài Bài, càng nhìn lại càng thấy căng thẳng, mồ hôi rịn ra trên trán.
Thấy điệu bộ ấy của cậu ta, Chung Bài Bài thở dài vẻ bất lực:
- Ok, ok, cậu căng thăng quá đấy, thà lỏng ra... Nào, người đẹp, cho cô đây
- Nói rồi, Chung Bài Bài đưa viên đá cho Tạ Thanh Hoan.
T ạ Thanh Hoan đón lấy viên đá, đang quan sát, Chung Bài Bài liền tay chống cằm, xoài người xuống bàn của cô rồi nói với giọng rất ngọt ngào - Cô
đã nghe thấy nó nói gì với cô chưa?
Tạ Thanh Hoan ngước mắt nhìn anh.
Chung Bài Bài không hề che giấu vẻ thích thú và si mê trong ánh mắt nhìn
Tạ Thanh Hoan của mình:
- Nó đang nói với cô rằng: Nếu nó có thể trở thành một chiếc nhẫn trên ngón tay của cô, thì nó sẽ rất, rất vinh hạnh...
Đồng tử của Tạ Thanh Hoan thu nhỏ lại, không nói gì mà chỉ từ từ đưa bàn tay phải lên, rồi kéo ống tay áo đang che kín mu bàn tay của mình ra. Lúc đó, mọi người mới nhìn thấy, trên ngón tay trỏ của bàn tay ấy đang đeo một chiếc nhẫn mặt đá hồng ngọc, viên đá rất to, gần như trùm kín cả đốt ngón tay, trong suốt, đỏ tươi.
Cho dù Tô Ngu chưa hiểu lắm về ngọc, thì cũng có thể nhìn thấy viên đá trên chiếc nhẫn của Tạ Thanh Hoan, dù là về độ bóng hay độ trong cũng đều hơn hẳn viên đá nguyên bản kia.
Quả nhiên, Chung Bài Bài, ngượng ngùng đứng thẳng người dậy, đưa tay
sờ mũi, nói:
- Chà, xem ra bây giờ nó chỉ có thể trở thành tác phẩm thiết kế trong giả
tưởng của cô mà thôi, thật đáng tiếc...
Tạ Thanh Hoan nhìn anh với vẻ lạnh lùng, quay người đưa viên đá cho Diệp Nhất.
Diệp Nhất lập tức trao ngay nó cho Tô Ngu, không hề để lại trên tay lấy một giây.
Tô Ngu vội đón lấy, sau khi cầm viên đá, ngẫm nghĩ một lúc, cô cảm thấy nếu mình đã không biết gì thì hãy dùng biện pháp thủ công nhất vậy. Thế là cô lấy thước da ra, bắt đầu đo độ to nhỏ, độ dày của viên đá, rồi vẽ lại hình dạng, và ghi chép lại các số liệu đó vào trong cuốn sổ.
Chung Bài Bài nhẫn nại chờ cô viết xong, sau đó thu viên đá lại, nói:
- Ok, tôi tin rằng mọi người đều đã có những khái niệm ban đầu về viên đá
này. Vậy thì tiếp theo đây, mọi người hãy phát huy trí tưởng tượng của mình, bắt đầu thiết kế đi. Thời gian là ba mươi phút, vẽ được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Mọi người lập lức bắt tay vào vẽ.
Những giọt nước mưa trên kính cửa chảy ngoằn ngoèo, gợi nên những ý
tưởng sáng tạo đặc biệt của tạo hóa.
Ba mươi phút trôi qua rất nhanh.
Chung Bài Bài ngồi đếm ngón tay một cách vô vị, đột nhiên đứng dậy, nói
một câu:
- Hết giờ.
Ba học sinh đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn về phía anh. Diệp Nhất gõ gõ
xuống mặt bàn của Tô Ngu, cô bèn chậm chạp đặt bút xuống, nhìn về phía giáo viên.
- Nào, để tôi xem mọi người thiết kế như thế nào - Không ngoài dự đoán,
Tạ Thanh Hoan lại là người bị hỏi đầu tiên.
Cô liền xoay máy tính về phía Chung Bài Bài.
- Ồ! - Chung Bài Bài khẽ huýt sáo - Khuyên tai ư?
Rồi anh nhìn vào đôi tai của cô một cách đầy ẩn ý:
- Nếu nó có thể trở thành vật điểm xuyết trên đôi tai cô, thì nó cũng sẽ rất
lấy làm vinh hạnh.
Tạ Thanh Hoan không thèm để ý đến những lời tán tỉnh ấy, lên tiếng:
- Màu của viên đá này không được đẹp lắm, nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra có
sự chênh lệch về màu sắc giữa nửa trên với nửa duới của nó, sắc độ đỏ khác nhau. Vì thế, nếu dùng toàn bộ viên đá để thiết kế thành một vật thì sẽ khó mà bán được giá cao. Vì thế, tôi chia nó thành hai phần, tận dụng sự chênh lệch về màu sắc để cắt thành đôi khuyên tai hình quả lê. Tên của đôi khuyên
này là Lưỡng Sinh hoa . [3'>
[3'> Một loại thực vật sinh trưởng ở hải đảo, hoa của nó rất đẹp. Điều đặc biệt là trên một đài hoa của loại cây này thường có hai bông hoa, quay về hai phía khác nhau.
Từ chỗ của Tô Ngu có thể nhìn thấy trên màn hình máy tính của Tạ Thanh Hoan là hai chiếc khuyên tai đá hồng ngọc, ánh sáng của màn hì