Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
dùng làm manh mối tìm kiếm trên chiếc xe bus đều đã bị xóa sạch, cũng có nghĩa là, lúc này, những lời khai của người lái xe và của Tô Ngu trở thành manh mối duy nhất của vụ án. Nhưng, cho dù Tô Ngu đã phác họa ra rất chi tiết, thì kết quả tìm kiếm trong kho hồ sơ của cảnh sát vẫn là không có gì.
Trong giờ phút đó, lòng ai cũng cảm thấy nặng nề, đến cả Ôn Nhan Khanh dường như cũng không còn giữ được vẽ bình tĩnh như trước.
Đúng lúc Tô Ngu đang dựa vào cửa sổ nhìn mưa rơi thì Tô Hòa đến.
Sau khi hỏi đi hỏi lại rất kĩ càng, cảnh sát mới cho cô vào. Tô Hòa đi tới bên
Tô Ngu, hỏi với giọng đầy quan tâm:
- Đã hai ngày nay em không về nhà, gửi tin nhắn cho em, em cũng không trả lời, nếu không gọi điện thoại cho "Ôn đại biến thái" thì chị cũng không biết em chờ ở đây! Em đã ăn cơm chưa? Chị mang quần áo đến cho em thay đây...
Tin nhắn? Lúc này Tô Ngu mới chợt nhớ ra, đã lâu rồi mình không cảm thấy
di động rung.
"Không nhận được à? Điện thoại của em đâu? - Tô Hòa hỏi.
Phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là đưa tay tìm trong ngăn túỉ phụ của chiếc
cặp sách. Không thấy đâu!
Sao lại không thấy đâu nhỉ?
Ngày hôm trước cô còn nhận được tin nhắn của Diệp Nhất cơ mà... Khoan
đã, Diệp Nhất!
Vì đã có chuyện của lần trước, nên rất dễ nghĩ tới một khả năng: Diệp Nhất lại lấy trộm điện thoại di động của cô.
Như sực tỉnh khỏi cơn mê, Tô Ngu vội vã tới gặp San Ni, San Ni sửng sốt,
vội chạy tới nói với cảnh sát Ngô. Cảnh sát Ngô cũng ngạc nhiên hỏi:
- Ý của cô là, Diệp Nhất đã lấy điện thoại của cô?
Tồ Ngu gật đầu.
- Lấy khi nào?
Khi lên xe vẫn còn, sau đó thì không thấy đâu nữa, cũng có nghĩa là, nếu
Diệp Nhất muốn lấy điện thoại của cô thì chỉ có một thời điểm - đó chính là khi bọn bắt cóc lên xe.
"Nhưng lúc đó Diệp Nhất cũng mang theo điện thoại" - Tô Ngu dùng ngôn ngữ bàn tay bổ sung.
- Chúng tôi đã tìm thấy điện thoại của cậu ấy trên chiếc xe bus bị bỏ lại - Cảnh sát Ngô phấn chấn nói - Nhưng, nếu đúng như lời của cô, thì cậu ấy đã lấy điện thoại của cô, mà chúng tôi lại không tìm thấy chiếc điện thoại ấy trên xe, như vậy có nghĩa là, trong người cậu ấy đang giữ điện thoại của cô.
Chiếc điện thoại của Tô Ngu hơi đặc biệt, vì cô không nghe được, nên chỉ
cần đến chức năng tin nhắn và chụp ảnh, hình của nó sử dụng phương thức tiết kiệm không gian nhất - có nghĩa là nó được thiết kế rất nhỏ gọn, và luôn cài đặt ở chế độ rung. Nếu Diệp Nhất cất giấu khéo, thì khả năng bị phát hiện là không lớn. Như vậy, chỉ cần Diệp Nhất giỏi tận dụng thời cơ thì sẽ có thể cầu cứu họ được.
Khả năng này giống như một tia sáng mặt trời chiếu vào thế giới tối đen.
Cảnh sát vội truy tìm theo tín hiệu chiếc di động của Tô Ngu, bắt đầu cuộc
tìm kiếm theo một hướng khác. Nhưng kết quả tìm kiếm là: Điện thoại đang tắt, không thể xác định được vị trí. Khi nhận được tin này, Tô Ngu đã vô cùng thất vọng.
Tô Hòa đành phải an ủi cô:
- Cậu nhóc ấy nhìn đã biết là một người rất thông minh. Có thể thấy thời cơ
chưa đến, nên cậu ấy đã tắt máy. Vì thế, em cứ yên tâm, chắc chắn cậu ấy sẽ không sao đâu.
Hi vọng rằng sẽ như thế... Nhưng cũng đã bốn mươi tám tiếng rồi, trong một khoảng thời gian dài như vậy mà Diệp Nhất không gửi được tín hiệu gì, đủ để thấy tình hình tồi tệ đến mức nào.
Diệp Nhất, cậu là người thông minh như thế cơ mà!
Cậu là Diệp Nhất khác hẳn với mọi người.
Vì thế, nhất định cậu sẽ tìm được cách tự cứu mình và gửi tín hiệu về cho
chúng tôi, đúng không?
Tôi xin cậu đấy, lần này cũng nhất định không được làm cho chúng tôi thất vọng, được không...
Bốn giờ ba mươi phút chiều thứ tư, bên ngoài trời vẫn mưa.
Bạn có ngửi thấy không?
Hoa quế đang nồng nàn,
Anh hùng của tôi, mừng bạn trở về nhà.
***
Sáng sớm, ba giờ bảy phút.
- Tô Hòa?
- Anh đã nhận được tin nhắn tôi chuyển đến cho anh chưa? - Cô nhấn vào
nút thang máy với vẻ vô cùng sốt ruột - Đó là mẩu tin nhắn mà Diệp Nhất đã
dùng máy của Tô Ngu để gửi cho tôi!
Giọng của Ôn Nhan Khanh lập tức tỉnh táo hoàn toàn:
- Chờ một chút - Một lát sau đó anh nói tiếp - Tôi hiểu rồi, tạm biệt! - rồi lập
tức tắt ngay máy.
Tỏ Hòa cầm điện thoại, nói:
- Tắt máy rồi à? Alo! Alo! Thật đáng ghét, đến một lời cảm ơn cũng không
có! - Thôi vậy, trong lúc khẩn cấp, không thèm chấp với kiểu người như vậy. Ra khỏi cầu thang máy, cô vẫy một chiếc taxi để đến S.S.
Khi cô tới nơi thì văn phòng của Ôn Nhan Khanh đã sáng rực đèn, cảnh sát đang tìm kiếm địa điểm trong bức ảnh. Cô vừa bước vào thì Tô Ngu cũng chạy đến, trên người vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ, bộ dạng như vừa tỉnh dậy.
- Chị, Diệp Nhất, gửi tin nhắn à? Đúng là, Diệp Nhất chứ? - Tô Ngu túm lấy tay cô.
- Cậu ấy dùng điện thoại của em gửi cho chị. Nếu không có gì đặc biệt xảy ra, thì có lẽ đó chính là do Diệp Nhất gửi.
Mắt của Tô Ngu chợt đỏ lên:
- Cậu ấy, còn sống... tốt quá rồi...
Hiểu được tâm trạng của Tô Ngu lúc này, Tô Hòa xoa đầu cô