XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.

.
Đúng lúc ấy, Ôn Nhan Khanh xuất hiện, chiếc sơ mi phẳng phiu, mái tóc dài
gọn gàng. Người đàn ông này dường như không bao giờ để mình trong bộ dạng bù xù.
- Thế nào? Tìm thấy địa điểm chụp ảnh chưa?
- Hiện vẫn chưa tìm ra.
Tô Ngu tiến lại gần máy tính của một người trong bọn họ, nhìn lên tấm hình
trên đó. Có lẽ vì tai của cô không nghe được, nên thị giác của cô đặc biệt nhạy cảm, do đó ngay lập tức cô cảm tháy cái ống đen đen đó rất quen, hình như
đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Ở đâu nhỉ?
Cô cố tập trung suy nghĩ, rồi đột nhiên "A" một tiếng:
- Tòa nhà Thiên Giới!
Đúng là cô đã nhìn thấy tòa nhà đó, có điều lúc đó ở khoảng cách rất gần -
chính vào cái hôm bố cô tới thành phố B, và Hạ Ly đã từng mời hai bố con cô ăn cơm ở đó.
- Sao cơ? - Những người được gợi ý nhanh chóng vây quanh - Ôi, đúng là
rất giống với tòa nhà Thiên Giới!
- Có điều, hình ảnh thu nhỏ lại thế này, có thể thấy khoảng cách chụp rất xa.
- Nếu đúng là rất xa, thì sẽ không thể chụp được, cho nên có thể khẳng định là ở gần đó.
- Mau lấy máy tính mô phỏng lại đi, xem ở vị trí nào thì sẽ chụp được góc độ ấy của Thiên Giới.
Ôn Nhan Khanh nhìn Tô Ngu một cái, khen một câu chưa từng thấy bao
giờ:
- Trực giác của em đối với hình ảnh, quả là hơn hẳn người khác một bậc.
Nhận được lời khen từ người thầy ấy vốn là một việc rất đáng vui mừng,
nhưng vào lúc này, toàn bộ tâm trí của Tô Ngu đang nghĩ đến Diệp Nhất, nên
cô hoàn toàn không hiểu gì.
Còn Tô Hòa ngồi bên cạnh đã nghe thấy, cô đưa mắt nhìn Ôn Nhan Khanh rồi lại nhìn Tô Ngu, và không nén được thoáng nở nụ cười.
Mười lăm phút sau, cảnh sát đã tìm được địa điểm chụp, đó là một nhà kho bên cạnh ga xe lửa. Cảnh sát Ngô lập lức điều động lực lượng. Tô Ngu không thể đi theo, mà chỉ có thể ngồi lại trong phòng, theo dõi quá trình hành động của họ qua máy tính.
Để tránh đánh rắn động cỏ, các cảnh sát đã đổi đi trên những chiếc xe giản dị, nhanh chóng lao mình giữa đêm khuya. Nhìn thấy cái kho mỗi lúc một gần, Tô Ngu cũng mỗi lúc một thêm hồi hộp. Không thể chịu nổi cảm giác đó, cô phải đưa hai tay giữ chặt lấy trái tim mình. Bên trong lồng ngực, trái tim ấy đang đập gấp gáp hơn bao giờ hết.
Rồi dần dần cô cảm thấy rất khó thở.
Nhìn thấy vẻ khác thường của em họ, Tô Hòa vội nắm lấy tay cô, truyền hơi
ấm của mình cho em.
Tô Ngu nhìn chị họ với vẻ cảm kích:
- Em, không, sao đâu, chị.
Trước khi Diệp Nhất được cứu về, cô không được phép gục ngã.
Xe cảnh sát dừng lại bên ngoài nhà kho, những cảnh sát giỏi nhất - đã
được trải qua chương trình huấn luyện chống khủng bố - xuống khỏi xe không một tiếng động, rồi tiến hành bao vây, bố trí, sau đó đạp cửa lớn của nhà kho, tuy nhiên, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ là...
Một căn nhà kho trống không.
Không có hàng hóa, càng không có người, thậm chí không có bất cứ manh
mối nào.
Sao lại như thế được?
Ngồi trước máy tính, Tô Ngu gần như bật thành tiếng kêu. Đúng lúc đó thì
cô nhìn thấy một vật.
Đó là một bức tường ở phía ngoài nhà kho, phía trên của bức tường lộ ra một thân cây.
Cây quế.
Đầu Tô Ngu như bị một luồng điện đánh trúng, một ký ức bị quên chợt lóa
lên - sáng thứ hai, trên xe bus, khi bọn bắt cóc đi về phía cô, cô đã ngửi thấy mùi thơm của hoa quế.
Là cây quế!
Chính là cây quế ấy!
- Ở kia! - Cô chỉ lên màn hình kêu to.
San Ni vội chạy tới: "Chuyện gì thế?".
"Diệp Nhất ở kia!" - Tô ngu nói nhanh bằng ngôn ngữ bàn tay, "Là ở cách
vách với kho! Ở chỗ có cây quế!".
San Ni vội truyền đạt câu nói này cho cảnh sát Ngô. Anh gần như không một chút do dự, băng mình vượt qua tường, các cảnh sát khác cũng lần lượt băng theo.
Một phút, hai phút, ba phút...
Thời gian chậm chạp trôi qua, đúng lúc Tô Ngu gần như thất vọng đến nơi
thì cảnh sát Ngô xuất hiện trở lại trước ống kính quan sát. Trong lòng anh ta ôm theo một người, vẻ gầy guộc, yếu ớt mảnh khảnh chỉ có riêng ở tuổi mười bảy. Mái tóc rối bời che kín khuôn mặt của cậu thiếu niên, cho dù ống kính không rõ, và rung rất dữ, nhưng Tô Ngu vẫn nhận ra.
Đó là Diệp Nhất.
Diệp Nhất... được cứu rồi.
- Tình hình lúc đó rất cấp bách, bọn bắt cóc cầm súng đi về phía chúng tôi,
tôi bình tĩnh quan sát xung quanh, nhảy qua cửa kính bỏ chạy rõ ràng là không thể, hơn nữa bên cạnh lại còn có thêm một "cái đuôi" này - Diệp Nhất đưa tay chỉ về phía Tô Ngu bên cạnh - Vì thế, tôi suy nghĩ rất nhanh rồi lấy trộm điện thoại của "cái đuôi" và giấu đi.
- Cậu đã giấu nó ở đâu? - Một cảnh sát hỏi, vẻ tò mò.
Diệp Nhất chớp mắt:
- Ở chỗ quan trọng nhất của đàn ông.
Tất cả cảnh sát có mặt ở đó đều hiểu ý cậu ta nói gì, nhưng không ai nói ra.
Còn Tô Hòa thì "phì" một tiếng rồi quay đầu nói với Tô Ngu:
- Tiểu Ngu, chiếc điện thoại đó không thể dùng được nữa, hãy bảo cậu ấm
kia đền cho em cái khác đi!
- Ô này, chị đừng có ngắt lời tôi, tôi vẫn chưa kể về sự tích vẻ vang nhất. Tôi đã dũng cảm và mưu trí như thế nào để giằng co, cầm cự với bọn bắt cóc và lợi dụng c