Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2095 lượt.

ơ hội duy nhất để lén chụp ảnh rồi gửi cho chị, từ đó được cứu một cách thuận lợi thế này! - Những lời này của cậu khiến tất cả mọi người đều bật cười.
Mặc dù Tô Ngu không biết mọi người cười gì, nhưng nhìn thấy Diệp Nhất trở về an toàn và vẫn lém lỉnh như trước, mọi cảm giác lo lắng, rối ren, bồn chồn, hụt hẫng... đều tan biến, chỉ còn lại sự bình tĩnh và ấm áp.
- Thôi nào, thôi nào, cậu rất yếu, bác sĩ nói cậu không được nói nhiều, hãy nghỉ ngơi đi đã - Ôn Nhan Khanh đứng dậy - Đợi cậu ấy lấy lại tinh thần rồi hãy lấy khẩu cung.
Ôn đại nhân đã nói như vậy thì ai mà dám không nghe theo? Cảnh sát Ngô
đưa tay ra hiệu, tất cả những người khác đều lui ra.
Diệp Nhất nằm trong phòng ngủ mà trường S.S dành riêng cho Ôn Nhan Khanh, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Theo như lời của bác sĩ kiểm tra cho Diệp Nhất, thì cậu đã phải nhịn đói hai ngày nên rất yếu. Nhưng trên khuôn mặt của cậu vẫn nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt khi bỏ cặp kính ra rất sáng, khiến ai cũng thấy cậu vẫn tràn đầy sức sống.
Lần đầu tiên Tô Ngu phát hiện ra...
Thực ra, Diệp Nhất rất đẹp trai. Các nét trên khuôn mặt cậu cân đối và đẹp
đẽ, nước da màu nâu khỏe mạnh, đôi mày rậm như vẽ.
Từ đó có thể thấy, cách ăn mặc quê mùa của cậu hàng ngày là để che giấu thân phận mà thôi. Đáng tiếc, dù cẩn thận đến vậy, thế mà cuối cùng vẫn bị bắt cóc.
Nhưng, như cậu đã nói, bọn bắt cóc lần này rất lạ, chỉ đem nhốt cậu trong nhà kho, không cho ăn uống gì, dường như chúng đang chờ mệnh lệnh của ai đó, giữa chừng còn đổi sang một kho khác. Nếu như Tô Ngu không nhanh trí và linh hoạt, nhớ đến manh mối hoa quế, thì phía cảnh sát rất có thể sẽ phải quay về tay không sau khi đã tìm kiếm chán chê mà không thấy gì ở nhà kho thứ nhất.
Cũng là các nét trên khuôn mặt ấy, trong mắt của Tô Ngu thì là sự thích thú, còn trong mắt của Tô Hòa thì là...
Ác mộng!
Bởi càng nhìn cô lại càng cảm thấy kì lạ, càng nhìn càng cảm thấy quen
thuộc, rồi đột nhiên cô bước tới lấy tay che lấy mắt Diệp Nhất.
Mọi người đều ngạc nhiên, lên tiếng hỏi:
- Cô làm gì thế?
- Chị! - Tô Ngu vội kéo vạt áo của Tô Hòa.
Tô Ngu thấy chị họ đưa bàn tay từ trên mặt của Diệp Nhất dịch xuống, để
lộ đôi mắt rất to và linh hoạt của cậu.
Diệp Nhất chớp mắt nhìn Tô Hòa: - Hừ!
Tô Hòa quay người, ưỡn thẳng lưng đi tới trước mặt Ôn Nhan Khanh, tuyên
bố một cách hùng hồn:
- Tôi không còn nợ tiền anh nữa!
Ôn Nhan Khanh nhướn mày.
Tô Hòa chỉ vào Diệp Nhất:
- Những vết giẫm trên xe của anh là do cậu ta gây ra, không phải là tôi.
Ông trời có mắt, nên đã cho tôi đôi mắt tinh tường, cho dù cậu ta đã bỏ kính ra, tôi vẫn nhận ra đồ quỷ ấy!!! Ha ha ha... - Nghĩ tới việc nỗi oan uổng đã được gột sạch, từ nay về sau có thể ngẩng cao đầu lên trước mặt Ôn Nhan Khanh, không cần phải chịu áp lực của cảm giác mắc nợ, trong lòng Tô Hòa vô cùng vui sướng. Càng nghĩ, cô càng thấy vui, càng nghĩ càng thấy đắc ý, cô
ôm lấy Tô Ngu, nói:
- Tô Ngu, đi nào, hôm nay chị sẽ chiêu đãi em một bữa ra trò để chúc mừng.
Mặc dù Tô Ngu không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Tô Hòa ra ngoài, chưa được mấy bước thì thấy có một vật gì đó ném vào lưng cô. Quay đầu lại, thì ra là một cục giấy vo tròn lại, nhìn vào mắt của những người xung quanh thì có thể hiểu rằng cục giấy ấy là do Diệp Nhất ném, cô bèn nhìn về phía Diệp Nhất. 
Diệp Nhất cười tươi với cô và nói:
- Cảm ơn cậu đã cứu tôi.
Tô Ngu đang định nói đừng khách sáo, thì Diệp Nhất đột nhiên chớp mắt:
- Ơn cứu mạng sẽ trả bằng tấm thân này. Yên tâm đi, nhất định tôi sẽ trả
ơn cậu!
Tô Hòa đứng bên, phì một tiếng:
- Ai thèm cậu!
Còn Tô Ngu thì đỏ bừng mặt lên, cô ngây người ra nhìn Diệp Nhất mấy giây
rồi quay người bỏ đi, không nói câu nào. Tô Hòa cười và đuổi theo.
Sau khi thấy cửa đóng lại, Quý Doãn Tiên mới quay về phía giường của
Diệp Nhất. Diệp Nhất lập tức thôi cười, khẽ nói:
- Con xin lỗi đã làm cho cha phải lo lắng.
Quý Doãn Tiên lặng lẽ nhìn con.
Diệp Nhất cúi đầu:
- Con biết rồi, lần này là tại con đã bướng bỉnh, tùy tiện.
Quý Doãn Tiên chìa tay ra, Diệp Nhất định tránh theo bản năng, nhưng suy
nghĩ một lát thì cậu lại ngoan ngoãn nằm yên không nhúc nhích, để mặc cho bàn tay có thể hô gió gọi mưa của cha đặt lên đầu mình.
- Con xin lỗi, cha... - Diệp Nhất lại nói với vẻ áy náy.
Quý Doãn Tiên xoa đầu con, nói với giọng mệt mỏi:
- Có lúc cha sai người đi theo con không phải là để hạn chế tự do của con,
mà là vì con là con trai cha, khi con ra đời đã được hưởng rất nhiều thứ mà những người bình thường khác không thể có, vì thế con cũng phải đổi bằng một số thứ...
- Con biết, con biết. Con sẽ không dám đi lung tung nữa. Con xin thề, được không? Con cũng chưa muốn đi gặp mẹ sớm, chắc mẹ sẽ không tha thứ cho
con đâu.
Quý Doãn Tiên nghiêm mặt:
- Hừ! Con biết là tốt rồi.
Diệp Nhất dụi đầu vào lòng cha:
- Tóm lại, con xin hứa với cha, là đứa con duy nhất còn lại của cha, con
nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh và