Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.

tử nhớ tới trước kia thích hắn, sau đó không cần Chi Tâm…”
Thối ngốc tử! La Chẩn ngón tay mềm mại đang xoa lên lỗ tai như khối vàng của hắn bỗng dưng mạnh mẽ, hung hăng nhéo một cái.
“Đau nha!” Chi Tâm mắt to nhìn lên, thấy mặt nương tử bất vi sở động, lại ai oán thêm hai tiếng, “Nương tử, Chi Tâm đau nha, đau quá.”
“Đau chết chàng, đáng đời!” La Chẩn ngón tay ngọc điểm điểm lên trán hắn, “Lời ta nói chàng không nhớ rõ sao? Trân Nhi không cho phép Chi Tâm không tin Trân Nhi.”
“Nhớ rõ a, nhớ rõ a, nhưng mà…” đôi mắt đẹp của nương tử nhìn thật nghiêm khắc, Chi Tâm sợ tới mức tự động im tiếng, mấp máy đôi môi mỏng đỏ mọng, chớp chớp đôi mắt rưng rưng, tha thiết nhìn nương tử.
Aiz—, nhìn bộ dáng ngốc tử này, làm cho nàng lại thương lại yêu, không còn chút bực bội vừa nãy. “Mặc kệ thế gian này có bao nhiêu nam tử so với tướng công thông minh hơn, tuấn tú hơn, Trân Nhi cũng không quan tâm. Có thể làm cho Trân Nhi yêu thương động lòng, chỉ có một mình tướng công.”
“Chỉ có Chi Tâm sao?”
La Chẩn vuốt cằm, tay mềm mại vỗ về hai má tướng công, “Đương nhiên, Trân Nhi cũng không phải là không cầu hồi báo, Trân Nhi muốn đó là tướng công cũng chỉ có thể có một mình Trân Nhi. Mà điểm này, tướng công vẫn làm rất khá.”
“Ừ, ừ, ừ.” Chi Tâm gật đầu như giã tỏi, “Chi Tâm chỉ cần nương tử a.”
“Cho nên, tướng công không cần lo lắng, chàng chỉ cần chờ Trân Nhi, nhớ rõ cứu Trân Nhi là tốt rồi.”
“A.” Chi Tâm buông xuống trái tim thấp thỏm nhiều ngày không yên, nằm ở trong lòng nương tử đầy hương thơm, trong lòng không khỏi dao động, rối loạn, hai tay lại không yên phận, rục rịch “Nương tử, Chi Tâm muốn…”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” La Chẩn má lúm xinh đẹp nghiêm khắc, đánh lùi ‘Lộc Sơn chi trảo’ của ngốc tử.
“Vì sao a… Ngày hôm qua nương tử ngủ với Bảo Nhi… Chi Tâm đều không có… Chi Tâm thật đáng thương…”
Tuy đã làm cha, làm mẹ rồi, nhưng mỗi lần nói về chuyện đó vẫn khiến La Chẩn xấu hổ nhuộm hồng má phấn, “Sắc trời còn sáng, chàng cho dù muốn… Cũng phải đợi cho buổi tối!”
“A, vậy Chi Tâm đi trải giường chiếu, Chi Tâm lên giường chờ nương tử. Trời vừa tối, nương tử nhất định phải tới a…”
Này… ngốc tử này!
Đoạn thời gian này, từ lúc La Chẩn thành thân tới nay là khoảng thời gian thoải mái nhất. Mỗi ngày, trước mắt không có sổ sách cần phải kiểm tra, không cần để ý quản sự bẩm báo, không cần tuần tra cửa hàng, không cần xuất môn bàn bạc; hai mắt lặng lẽ, chỉ cần đem tướng công cùng Bảo Nhi dỗ được vui vẻ, tức là mọi sự đại cát rồi.
Chính là nói việc giúp chồng dạy con, đối với La gia đại tiểu thư mà nói, thật sự là lần đầu tiên trải nghiệm.
“Hoàn Tố, nếu một ngày kia, ta chỉ sống cuộc sống như vậy, có được không?”
Hoàn Tố vừa đút canh trứng vào trong cái miệng nhỏ nhắn của Bảo nhi, vừa lắc đầu nói: “Không có khả năng, tiểu thư ngài không có khả năng sống cuộc sống ‘sâu gạo’. Ngài hiện tại cảm thấy mới mẻ thú vị, đó là bởi vì thời gian ngắn ngủi. Lâu ngày, ngài tất nhiên sẽ không chịu an phận ngồi yên. Tiểu thư đã quên, ngài là La gia đại tiểu thư — từ trong bụng mẹ đã biết gảy bàn tính sao?”
“Ồ, nguyên lai nha đầu Hoàn Tố hiểu biết ta rõ như thế.” La Chẩn thở dài, “Nhưng trộm được nửa rãnh rỗi, tư vị thật là tuyệt vời. Về sau, hàng năm ta chắc chắn sẽ giành ra vài ngày như vậy để nghỉ ngơi, hưởng thụ.”
Hoàn Tố liếc nhìn chủ tử, nói: “Nếu thật là như thế, hóa ra là phải cảm ơn sự việc ngoài ý muốn lần này? Nô tỳ phải niệm ba tiếng A di đà Phật mới được…”
“A a a… Cạch… Bảo… Xích!” vì lúc Hoàn Tố cùng chủ tử nói chuyện, một muỗng canh trứng dừng lại ở trước miệng Lương gia tiểu thiếu gia, Bảo Nhi oa oa kháng nghị.
Hoàn Tố vội vàng đưa lên, nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn nhu nhu của Bảo Nhi thật là ngọt ngào, buồn cười nói, “Tiểu tử này dễ ăn dễ nuôi a, khó trách có thể lớn thành một tiểu tử béo đáng yêu thế này, làm cho Hoàn di di hận không thể cắn một ngụm giải hận a!”
“A…” Cái ăn trước mặt, Bảo nhi mở lớn miệng chỉ muốn ăn, không thèm để ý đến vị Hoàn di di nào đó.
“Thối bảo nhi, bây giờ đã muốn khoái hoạt sai sử Hoàn di di rồi, đợi Hoàn di di đi rồi, sợ là đảo mắt một cái ngươi đã quên ta.”
“Ngươi phải đi?”
“Đúng vậy.”
“Đi nơi nào?”
“Nên đi nơi nào thì đi nơi đó…” Hoàn Tố ngẩn người trừng mắt nhìn người trước mắt, “Ngươi —— ”
“Ngươi muốn đi đâu?” Phạm Trình cố chấp hỏi.
“Các ngươi đều đến đây sao?” Hoàn Tố cũng quan tâm hỏi chuyện khác.
“Ngươi não ngắn hay là lỗ tai kém, ta hỏi ngươi muốn đi đâu, ngươi lại trả lời cái gì.”
“Thối dã nhân, bổn cô nương cũng hỏi ngươi, ngươi như thế nào không đáp?”
“Khụ!” La Chẩn sợ đôi trẻ này sắp tới ly biệt mà còn ngại thể diện nói lời tổn thương, nên lên tiếng ngăn lại, “Người nhà Hoàn Tố tìm đến đây, nàng phải theo người thân về nhà. Bên người Phạm Trình không có ai khác, xác định chỉ có một người đến. Vấn đề đơn giản vậy mà cũng đáng để các ngươi ầm ỹ thành như thế?”
Phạm Trình ngẩn ngơ, “Về nhà? Nhà ngươi ở nơi nào?”
“Không cần ngươi…” quan tâm?
“Hoàn Tố.” Nha đầu kia, cả mặt, mày, mũi, ngay cả


Pair of Vintage Old School Fru