Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
ếu phu nhân, khiến cho Phạm Trù chỉ có thể lấy đi hồn phách của Lương thiếu phu nhân mà thôi, để cho hắn phải gánh chịu tội danh cường đoạt hồn phách của người đang sống.
Bần đạo sẽ nghĩ cách bảo vệ thân thể Lương thiếu phu nhân, trong khi đó Lương thiếu phu nhân nhất định phải lấy dung mạo của Tàng Trân nói thẳng trước mặt Phạm Trù rằng nàng đã hết tình đối với hắn. Chỉ như thế, mới có thể khiến hắn chết tâm…”
“Nếu hắn vẫn không thể chết tâm? Nếu hắn tính rằng bất kể thế nào đều phải vĩnh viễn giam giữ nàng tại đó?”
“Cường đoạt hồn phách người đang sống là tội nặng do phá hư luân hồi, đánh loạn luân thường, nếu thời gian kéo dài, nha môn Âm ti nghe được tin, tất nhiên phiền toái sẽ tới gõ cửa tìm hắn. Lúc đó hắn ‘ốc còn không mang nổi mình ốc’ nữa là, còn thời gian đâu mà quấy rầy Lương thiếu phu nhân.”
“Có khả năng pháp thuật của đạo trưởng không linh nghiệm hay không, hoặc là pháp thuật của Phạm Trù quá cao, khiến nàng không trở về được?”
“… Bần đạo có thể đảm bảo, loại khả năng này cực kỳ nhỏ, bần đạo…”
“Khứ Ác gia gia là lão đầu hư đốn, ngay cả chuyện ‘tí teo’ mà cũng không được, Chi Tâm muốn nương tử!”
“Ai da, ai da, Chi Tâm, ngươi là hài tử xấu xa, sao cứ động một chút liền hạ thủ với râu bần đạo vậy?…”
“Aiz.” Tướng công này…
……
“Đang nghĩ tới ân công?”
La Chẩn ngước mắt gật đầu, “Đúng vậy.” Vốn tưởng rằng, nàng tới đây vẫn còn có thể tâm linh tương thông cùng tướng công, nhưng cho đến nay bên tai vẫn không hề có một chút tin tức gì, có thể biết ngay là đã tính toán sai rồi. Nếu không phải là do thể xác này ngăn cản, thì chính là Phạm Trù đã làm biện pháp gì đó ngăn trở sự tương trợ của Phong Thần.
“Yên tâm, ân công phúc trạch khôn cùng, có thần linh tương hộ, không bị gì đâu.”
“Ta tuyệt không lo lắng cho chàng, ngược lại, người đang ở bên cạnh chàng tương đối làm cho người ta bận tâm hơn đó nha. Hiện tại, không chừng chàng đang ép người ta đến muốn điên luôn. Bé ngoan một khi biến thành trẻ hư sẽ càng làm cho người ta nhức đầu hơn mà.” Mỗi khi nhớ lại những cảnh hắn giật râu của Khứ Ác, La Chẩn đều phải mỉm cười.
Khứ Ác lão đạo rất nóng lòng muốn có được người tài, một lòng muốn nhận Chi Tâm làm đệ tử cuối cùng. Nhưng rồi không ngờ, một tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn đột nhiên hoá thân thành một con nhím nhỏ xù lông ương ngạnh, chỉnh một lão nhân mấy trăm tuổi đến phải oa oa kêu loạn lên…
“Ngài vừa cười, mỗi khi nhớ tới ân công, ngài liền cười cực kỳ ôn nhu.” Phạm Dĩnh đưa mắt nhìn chăm chú hình dáng ngũ quan từng thuộc về mẫu thân, nhưng vẻ mặt và cảm giác hiện tại lạ lùng sao lại nghiễm nhiên khác xa, “Ta hiểu được vì sao ngài phải theo cha trở lại. Nếu cha nhìn thấy ngài lấy dung mạo của mẹ để đối xử thâm tình đến thế với những nam tử khác, nhất định…”
La Chẩn nhíu mày, “Nhắc đến phụ thân ngươi, mấy ngày nay sao không thấy hắn xuất hiện?”
“Sau khi ngài tỉnh lại, hơi thở của linh hồn ngài sẽ tăng mạnh, cha đang phải tăng cường kết giới bốn phía của Lang Hoàn phủ này.” Phạm Dĩnh che miệng cười duyên, “Nếu cha biết ngài hỏi thăm hành tung của cha, tất nhiên sẽ thụ sủng nhược kinh…”
“Ai hỏi thăm hành tung của ta?” Một thân ảnh như quỳnh hoa ngọc lá, Phạm Trù giống như tiên nhân chợt hiện ra, đôi mắt đẹp như hội tụ bao lớp sóng xuân cuồn cuộn thâm tình, chân thành nhìn chăm chú vào đôi má lún đồng tiền tuyệt mỹ, “Trân nhi nhớ tới ta?”
Tâm Hệ Quân Thân
“Ngươi đem ta tới đây liệu có thể thay đổi được cái gì?” Sau khi Phạm Dĩnh lui ra, nhìn thẳng vào đôi mắt nhiệt liệt sâu đậm của Phạm Trù, La Chẩn lãnh đạm hỏi.
Phạm Trù không đáp mà hỏi ngược lại: “Trân nhi nhớ ra cái gì?”
“Nhớ lại không ít chuyện.”
Nhìn hai mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời lên, La Chẩn từ từ nói: “Nhưng mà đó là chuyện của người khác.”
“Hả?” Phản ứng của nàng rất khác biệt so với dự đoán của hắn, Phạm Trù thoáng chốc giật mình ngơ ngẩn.
“Nếu xoá đi ký ức của La Chẩn thì có thể gọi về tất cả, ngươi nên sớm làm như vậy mới phải chứ?” La Chẩn cũng không phải là giả vờ, đúng thật là không rõ nguyên do nên hỏi, “Ngươi muốn chính là một Tàng Trân luôn ngoan ngoãn nghe lời ngươi, chứ không phải là một thê tử có bất cứ dấu vết gì của La Chẩn lưu lại. Nhưng sao ngươi lại không nhân lúc ta đang ngủ mê man mà làm cho việc này thành sự thật? Ngược lại hiện tại lại nói với ta giống như lên giọng thông báo cho La Chẩn? Không đành lòng sao? Không có khả năng? Hay là… không làm được?”
Khuôn mặt tinh mỹ của Phạm Trù trở nên tối tăm khó chịu. Không đành lòng, có; không làm được, cũng có.
Cường đoạt hồn phách từ trong cơ thể người còn sống thì không phải chỉ có thể xác bị chấn động, mà nguyên thần cũng có hao tổn. Nếu trong thời gian ngắn mà lại liên tiếp chịu thêm tác động lớn như thế, thê tử nhất định sẽ thống khổ không chịu nổi, hắn tất nhiên là không đành lòng.
Không làm được, cũng không phải là không có năng lực để trục xuất, mà là, chuyện này có liên quan đến kỷ cương âm dương, nếu luân phiên làm p