XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

hép, một khi kinh động đến Âm ti, từng việc từng việc phiền toái tất nhiên sẽ tìm đến thân. Nếu Khứ Ác, Phong Thần thừa cơ mà vào, sẽ là trường hợp “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”…
“Hơn nữa, cho dù ngươi xoá đi ký ức của La Chẩn thì thế nào? Lúc trước, người rời khỏi ngươi và đoạn tuyệt cuộc sống đã qua là Tàng Trân thê tử của ngươi, chứ không phải là La Chẩn. Nếu xoá đi tất cả mọi chuyện có liên quan đến La Chẩn mà vẫn không tìm về được tâm ý của thê tử ngươi, ngươi sẽ tìm lý do gì để ngụy biện lừa mình dối người được nữa đây!”
Nữ nhân này, xảo trá như vậy, xảo quyệt như vậy, có khi còn có bản sắc Hồ tộc nhiều hơn mấy phần so với Trân nhi. “Bất kể nàng nói cái gì cũng không thay đổi được thực tế là hồn của nàng đã thuộc về cố thể. Nếu ta đã đợi được năm trăm năm, thì có ngại gì thêm chút thời gian để đợi cho Trân nhi hồi tâm chuyển ý.” Thấy nàng mở miệng muốn nói, hắn lại nói tiếp, “Nàng không cần hỏi ta nếu đợi không được thì thế nào, bởi vì ta nhất định có thể đợi được.”
La Chẩn thầm cắn răng ngọc: Khứ Ác lão đạo, nếu ngươi không thể đem bổn cô nương bình yên vô sự đón về, ta sẽ từng sợi, từng sợi nhổ sạch bộ râu bảo bối của ngươi, khiến chúng nó trọn đời không được siêu sinh!
……
“Tại sao vẫn không thể đón nương tử trở về? Tại sao? Tại sao? Tại sao?”
Khứ Ác đạo trưởng vẻ mặt khổ sở nói: “Bần đạo đã nói với ngươi rằng thời cơ chưa tới, thời cơ chưa tới rồi mà.”
Chi Tâm dí sát mắt vào lông mày dài cả tấc của lão đạo trưởng đang lui dần về sau, “Lúc nào thì mới đến thời cơ? Nếu nương tử không trở lại, Chi Tâm phải đi tìm nương tử!”
Khứ Ác cả kinh, “Chi Tâm, ngàn vạn lần không thể, lúc này ngươi đi chẳng những cứu không được nương tử nhà ngươi trở về, mà còn có thể xáo trộn toàn bộ an bài của chúng ta.”
“Chi Tâm mặc kệ!” Trên mặt Chi Tâm lúc này không phải là vẻ giận dỗi ngây thơ chất phác, mà là sự kiên định và kiên quyết, “Nếu nương tử không trở lại, Chi Tâm nhất định sẽ đi, Chi Tâm nhất định sẽ đi!”
“Này…” Tiểu bằng hữu thật sự làm thế à? Đồ khó bảo, “Chi Tâm, nếu nương tử nhà ngươi có ở đây, tất nhiên sẽ không để cho ngươi đi, ngươi đã đáp ứng với nương tử nhà ngươi là phải an tâm chờ nàng trở lại mà.”
“…Nhưng mà, nhưng mà… Hiện tại nương tử không có ở đây, nương tử không có ở đây, Chi Tâm mới muốn đi tìm! Chi Tâm muốn nương tử!”
“… Mẹ mẹ… Bảo ún mẹ!” Một “nhóc tì” nào đó đang ở trong ngực Hoàn Tố phấn khích giương cánh tay, lên tiếng ủng hộ Chi Tâm.
“Bảo nhi!” Chi Tâm đón lấy con trai, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn tròn vành vạnh qua Khứ Ác, “Bảo nhi, cái gia gia râu dài này cũng muốn có mẹ nè, chính lão làm hại mẹ con không tỉnh lại nữa đó!”
“…Bảo ún mẹ!”
Khứ Ác giãn mặt cười: tên tiểu gia hoả này cốt chất cũng không tồi nha. Nếu Lương Chi Tâm này thành đứa trẻ hư không thu nhận làm đồ đệ được, mình cố gắng nhịn vài chục năm, đem tên tiểu gia hoả này bồi dưỡng thành tài cũng được đó chứ. “Hắc hắc, đây là Bảo nhi phải không? Bảo nhi, ngươi nghe Khứ Ác gia gia nói nha…”
“Bảo ún mẹ!”
“Không được nha Bảo nhi, ngươi nghe gia gia nói…”
“Phụt…”
“Lương Chi Tâm, ngươi thật là một đứa trẻ hư đốn, sao lại xúi nhi tử nhà ngươi phun nước miếng lên mặt gia gia!”
“Làm gì có, tại Bảo nhi chê ngươi làm mất mẹ của Bảo nhi, Bảo nhi tự mình muốn phun chứ bộ…”
“Phụt…”
“Các ngươi một đôi trẻ hư đốn, lão đạo ta thề với trời, lão đạo ta nhất định phải thu một đôi các ngươi làm đồ nhi ahhhhhhhh!”
“Trân nhi, Chi Tâm muốn đi tìm Trân nhi, Bảo nhi, con trông coi mẹ nha.”
“Bảo ún mẹ!”
“Con trông chừng mẹ, mỗi ngày nhớ hôn mẹ nha, mẹ sẽ biết Bảo nhi thật là nhớ mẹ, mẹ sẽ trở lại…”
“Bảo ún mẹ… ún mẹ…”
La Chẩn đột nhiên mở mắt, tim đập dồn dập, nàng… nghe được… Tướng công của nàng, con trai của nàng… “Phạm Dĩnh!”
“Dĩnh nhi đi làm tiên dược cho nàng rồi.” Người mặc bạch y ngồi cạnh bên giường nhìn nàng ngủ đã lâu, lên tiếng trả lời, “Nàng muốn gì? Ta làm cho nàng.”
“…Ngươi tới khi nào?” Mới vừa rồi là mộng hay là thật? Mình có từng lên tiếng đáp lời không? Nam nhân này có nghe được gì không?
“Lúc nàng vừa mới ngủ thì ta tới.” Phạm Trù di chuyển sang ngồi bên trên giường, giơ tay muốn vỗ về chơi đùa gò má mềm mại có lún đồng tiền còn mang chút vẻ buồn ngủ của thê tử, nhưng lại thấy được ý kháng cự lạnh nhạt đầy trong đôi mắt đẹp, đầu ngón tay cứng lại giữa chừng trên không trung. Hắn cố gắng đè nén nỗi tức giận trong lòng một hồi lâu, sau đó mới cười như không có việc gì, nói, “Nghe Dĩnh nhi nói, mới vừa rồi nàng đi lại được hơn hai khắc trong viện, tình hình càng ngày càng tốt có phải không?”
La Chẩn nhíu lông mày lại, “Phải nói, ngươi thật sự bảo vệ rất tốt thể xác này.”
“Đâu chỉ là thể xác của nàng, nàng xem, gian phòng của chúng ta chẳng phải là giống như đúc năm trăm năm trước đó sao? A, cũng không giống hẳn, nàng có nhớ trước kia nàng từng nói với ta, nàng muốn nhất là có một cây san hô ở Đông Hải không? Ta đã mang tới cho nàng rồi nè, mà không chỉ có một cây thôi đâu, nàng tới nhìn xem.”
Không cần phải nhìn, lúc nàng mới tỉnh đã nhận ra