Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
t ra khỏi phòng. “Chuyện gì……” Lương Đức định đuổi theo nhìn cho rõ ràng, đã bị tiếng khóc thất thanh của phu nhân làm kinh hoảng….
“Trời ạ, Chẩn nhi đáng thương của ta! Chi Hành, con mau chữa trị cho Chẩn nhi đi! Này này này…… Làm sao bây giờ….”
Yêu Quân Khó Khăn Tỉnh
La Chẩn là bị ngốc tử lay động tỉnh lại.
Dĩ nhiên, lay động này, không phải là lay động ở trong hiện thực. Ngốc tử này tuy là ngây ngô, cũng biết nương tử lúc này không thể chạm vào được, mà là, hắn dường như chạy vào trong mộng mình.
Nàng vốn định ngủ một giấc thật sâu, nhưng mỗi khi tới một chỗ, mới nhắm mắt lại, ngốc tử này sẽ khóc tìm được mình, vừa lắc, vừa khóc muốn nàng tỉnh lại. Nàng muốn quát hắn mắng hắn, trong miệng không tiếng động; muốn nhéo hắn, trên tay vô lực. Bất đắc dĩ, trong tiếng khóc vang trời của ngốc tử, nàng đành mở mi mắt vừa nặng, vừa cay: Ngốc tử này, sao lại không biết thương hương tiếc ngọc như thế, không sửa trị hắn một trận là không được mà…… Ôi, thật đúng là đau mà.
Bên má, có chút nhột nhạt, nàng khẽ lắc tay, mới biết trên vai phải mình đang mang băng thật dày. Nghiêng đầu, khuôn mặt xinh đẹp nhìn nghiêng của tướng công đột nhiên đập vào mắt, mới vừa chạm gò má nàng nhồn nhột, là hai hàng mi thật dài. Lập tức sinh giận dỗi: ngốc tử này, không để cho nàng ngủ ngon, mình lại tự tại như vậy. Vươn tay trái, muốn véo lấy vành tai như khối vàng của hắn, nhưng những giọt lệ trong suốt như những hạt châu từ rèm mi dài cong rơi xuống lại làm cho nàng dừng lại. Chẳng lẽ mình ngủ mê mấy ngày, ngốc tử này đã khóc mấy ngày?
La Chẩn nhất thời lại nổi lên cơn giận dỗi không tên: Thì ra tên ngốc này quả nhiên là luôn hò hét bên tai nàng như vậy, kêu gọi như vậy, hèn chi mình không thể nào ngủ được? “Ngốc tử, tới đây!”
“Nương tử….” Đôi mắt đen trợn lên, vừa to vừa tròn, nhìn đôi mắt đẹp luôn nhắm nghiền của nương tử mấy ngày nay đang trừng với hắn, cẩn thận đến gần sát, “Nương tử, nàng không ngủ sao?”
Tay trái La Chẩn vung lên nhéo vành tai ngốc tử đưa tới cửa này, “Có chàng ở bên cạnh ồn ào như thế, sao ta ngủ được?”
“Tiểu thư, ngài đã oan uổng Cô gia rồi. Cô gia mấy ngày nay trừ một bước cũng không chịu rời khỏi ngài, nhưng không hề ồn, không hề náo loạn, vẫn lẳng lặng ở bên cạnh nhìn ngài. Còn nữa, ngài cũng khuyên nhủ Cô gia nên ăn chút gì đi, ngài ngủ mê man bảy tám ngày nay, Cô gia uống qua mấy ngụm nước, ngay cả Phạm Trình mua cháo thịt đến cũng không ăn đó.”
“Thật sao?” Gương mặt thanh tú của La Chẩn trầm xuống, “Vì sao không ăn?”
Đôi môi mỏng của Chi Tâm cong cong, giống như là muốn khóc nhưng cố nén trở về, “Trân nhi đau, Chi Tâm cũng đau, Trân nhi thật là nhiều máu, Chi Tâm đau thật là đau, Chi Tâm không muốn ăn.”
Ngốc tử này, sao gầy thành bộ dáng này chứ? Dung nhan xinh đẹp như ngọc trước kia, nay đã trở nên tái nhợt, đôi môi mỏng đỏ bừng cũng trở nên tái mét, và đôi mắt có hai quầng thâm nồng đậm…. Aizzz, La Chẩn hôn nhẹ lên trán hắn một cái, “Hiện tại, ta tốt lắm, có phải nên ăn chút gì hay không?”
“Ừ, nương tử cũng phải ăn đó.”
Mắt La Chẩn liếc sang hai người khác, “Chi Hành nói, ta có thể ăn cơm sao?”
“Có thể ăn chút cháo loãng. Vừa đúng lúc, cháo thịt mua cho Cô gia sáng hôm nay vẫn còn ở phòng bếp, vẫn còn nóng lắm, nô tỳ bưng tới cho ngài.” Hoàn Tố vui vô cùng chạy đi.
“Nương tử, Chi Tâm ôm nương tử có được không?”
“Ừ?”
“Chỉ ôm nhẹ nhàng thôi….” Hắn muốn biết, hắn muốn ôm thân thể mềm mại ấm áp của nương tử vào lòng, nương tử không có đi, nương tử còn không có bỏ lại Chi Tâm đi đầu thai.
“Được, tháo giày, ngồi lên giường…”
“Được!” Chi Tâm theo lời, rồi sau đó đem thân thể nương tử nhẹ nhàng tựa vào trên người mình, rất cẩn thận, “Còn đau không?”
“….Không đau… Ủa?” Nói cũng kỳ quái, lúc mới tỉnh tới giờ, rõ ràng ngay lập tức cảm giác một trận đau nhức, nhưng… lúc này thế nhưng chỉ có cảm giác khó chịu vì lớp băng vải thật dày trên vai, cảm giác đau…. hoàn toàn không có?
“Ta thật sự chỉ ngủ có bảy tám ngày sao?” Vết thương đó, tuy mình không tận mắt nhìn thấy, thế nhưng lực đạo đủ để đánh nát đầu khớp xương, cũng có thể cảm nhận được, thương gân động cốt đâu rồi, sao có khả năng chỉ mới bảy tám ngày đã tỉnh chứ?
“Thật lâu, thật lâu nha, Chi Tâm thật gấp, Chi Tâm nói với Phong gia gia, nếu nương tử vẫn chưa tỉnh lại, Chi Tâm sẽ không để ý đến hắn, Phong gia gia nói nương tử sẽ không đi, nhưng Chi Tâm vẫn thật gấp thật gấp…”
“Đau quá nha…. ai nha!” La Chẩn vờ đau khổ nhíu mặt: Ngốc tử này, nói những lời giật mình như vậy, muốn hù dọa người khác sao!
Quả nhiên, Chi Tâm thay đổi sắc mặt, “Nương tử đau sao? Chi Tâm thổi cho nương tử’phù phù’ nương tử liền hết đau…”
“Đứa ngốc, lừa gạt chàng thôi.” La Chẩn mỉm cười, “Mấy ngày nay, khóc sao?”
“….. Khóc một chút xíu đó.” Tròng mắt Chi Tâm thẹn thùng, “Chi Tâm trưởng thành, Chi Tâm phải bảo vệ nương tử, Chi Tâm không khóc nữa.”
“Không khóc hay là khóc?”
“Chi Tâm thật là đau, Trân nhi bất tỉnh, Chi Tâm đa