XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

nhi, rất khác với việc thích A Hoàng, A Hắc rất khác, rất khác….”
“Được rồi.” Gò má La Chẩn ửng hồng, “Còn không đi an ủi A Hoàng A Hắc đi? Nếu bọn họ khóc, chàng cũng không nên khóc nha.”
“Được.” Đôi mắt đen Chi Tâm quyến luyến nhìn chăm chú tỉ mỉ vào ngũ quan thanh tú của nương tử. “Nương tử, Chi Tâm hôn nhẹ nương tử có được không? Hôn rất nhẹ, rất nhẹ thôi…”
“Được.” La Chẩn cười một tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh, môi hồng rực rỡ, làm cho ngốc tử nào đó càng thêm yêu say đắm.
Đôi môi mỏng của Chi Tâm áp nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của nương tử, nhẹ nhàng chậm rãi. Nụ hôn này, không một chút gợi tình, nhưng lại thân mật trước nay chưa từng có. Trong gian phòng, luôn tràn đầy hơi thở ngọt ngào thơm mát…
Hoàn Tố đứng canh bên ngoài cửa phòng, nhìn thấy La Đoạn đẩy cửa muốn vào, ngón trỏ đặt nhẹ trên môi, “Suỵt”
La Đoạn không hiểu, nhìn theo ngón tay của nàng, liếc nhìn vào bên trong qua bức mành thêu gấm, một đôi uyên ương, má tựa vai kề, nhu tình tràn ngập…. Hình ảnh kia, lại xinh đẹp đến mức gần như khiến người ta rơi lệ…..
La Đoạn nắm lấy tay Hoàn Tố đến dưới gốc cây Hải đường, hỏi phủ đầu: “Tỷ tỷ ta, thật sự thích…. Công tử ngốc đó sao?”
“Không phải tiểu thư đã thấy rồi sao?” Hoàn Tố mím môi, nói:
“Nhị tiểu thư, nô tỳ lúc trước cũng nghĩ như ngài, bởi vì, chúng ta đều là người phàm, cũng bị quan niệm thế tục này dạy bảo đã nhiều năm. Huống chi, La gia chúng ta, người người đều là người thông minh tài trí, ngay cả những gia nhân cũng đều cơ trí hơn người, làm sao chấp nhận một người kém trí như thế? Nhưng ngài có thể thấy được bất kỳ người nào xinh đẹp như thế chưa? Coi như là….”
Nói đến đây, Hoàn Tố nuốt trở vào, tin tưởng Nhị tiểu thư sẽ hiểu điều nàng muốn nói.
Tỷ tỷ, thật sự yêu công tử ngốc của Lương gia? La Đoạn nhíu mày, tự nghĩ tự hỏi.
Chi Tâm đòi “Đường” ăn xong xuôi, mới chịu rời đi an ủi bọn mèo chó đang nức nở vì tủi thân. La Đoạn bước vào phòng của tỷ tỷ, hai tỷ muội ngồi xuống bàn luận.
Hiểu rõ tất cả mọi chuyện, La Đoạn càng thêm kinh ngạc, hẳn là vào lúc đó, tỷ tỷ liền đã thích? Hơn nữa, vì tỷ phu si ngốc đó, còn cùng Lương Chi Hành hợp mưu lừa cha mẹ?
“Muội không ngại thì ở chỗ này lâu thêm vài ngày, qua một thời gian nữa, nếu muội vẫn không hiểu vì sao tỷ tình nguyện lừa gạt cha mẹ cũng muốn gả cho Chi Tâm, thì tỷ không lời nào để nói, sau khi muội trở về cứ đem hết ngọn nguồn thưa cùng cha mẹ.”
“…. Được.” La Đoạn gật đầu, từ biệt tỷ tỷ, đi đến trongviện, thấy dưới một tán cây liễu râm mát, vị tỷ phu ngốc nghếch kia đang ôm một con mèo trắng nói lẩm bẩm:
“A bạch, ngươi không nên trách Chi Tâm nữa, Chi Tâm là quá yêu nương tử của Chi Tâm thôi… Ngươi hỏi Chi Tâm yêu bao nhiêu à? Yêu thật làyêu, lúc nhìn thấy cả người nương tử toàn là máu, Chi Tâm đau đến muốn chết nha. Nếu như nương tử không tỉnh lại, Chi Tâm cũng không muốn tỉnh, Chi Tâm muốn ngủ cùng nương tử… Dù lúc đi đầu thai thì Chi Tâm thật khổ sở, nhưng sẽ không chết đúng không? A Bạch, ngươi đừng tức giận nữa nha.”
Nụ cười đó, tinh khiết ngây ngô, đôi mắt đó, trong sáng không nhiễm chút bụi trần. Rõ ràng là ở chỗ râm mát, nhưng cả người lại tựa như phát ra vầng hào quang chói mắt chói mắt… Vẫn là, nàng đã có thể hiểu, một người thông minh tháo vát như tỷ tỷ vì sao có thể trao trọn cả tấm lòng cho hắn?
Nếu như thế, nàng muốn vì tỷ tỷ làm một chuyện khác.
“Bá phụ, bá mẫu.” La Đoạn thi lễ, “Đoạn nhi thỉnh an hai bác.”
“Đoạn nhi, mau ngồi mau ngồi.” Phu thê Lương gia tươi cười rạng rỡ, sai bảo nha hoàn, “Mau lấy ghế mời La Nhị tiểu thư.”
“Không cần.” La Đoạn lắc tay, đem một bao vải đang ôm trong ngực lột ra từng lớp một. “Đoạn nhi đến đây, không phải là tới uống trà….”
“Đây là…” Phu thê Lương gia liếc mắt nhìn thấy vật vừa đặt lên trên bàn có dính những vết màu đỏ sậm, sắc mặt khẽ biến, hiểu ngay lai lịch của vật này.
“Đây là cây gậy lúc đó đã đánh vào người tỷ tỷ, trên đó chính là máu của tỷ tỷ con, Đoạn nhi giữ lại nó, chính là muốn xin hai bác xem qua.”
Một cây gậy to lớn cỡ khoảng cái chén ăn cơm, gần như bị nhuộm đầy máu, có thể tưởng tượng được, lúc ấy….
Rầm—! Lương Đức đem chung trà dằn mạnh ở trên bàn, râu rung động, lông mày nổi thịnh nộ, “Những tên nô tài to gan lớn mật đó, lại có thể ác độc như thế! Người đâu! Đem hai nô tài kia nhốt ở phòng chứa củi lôi đến đây cho ta!”
“Đừng vội, bá phụ à.” Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của La Đoạn nghiêm túc nói:
“Ngài nên biết, nô dám lấn chủ, phải có nguyên nhân. Đoạn nhi tuy không tư cách hỏi tới chuyện nhà của bá phụ, nhưng chuyện liên quan đến tỷ tỷ nhà con, Đoạn nhi lại không thể khoanh tay đứng nhìn. Không dối gạt bá phụ, nếu lần này không thể cho một câu trả lời chính xác, Đoạn nhi tất nhiên sẽ nghĩ cách mang tỷ tỷ trở về, cho dù ngài có dùng tất cả thế lực nhờ Quốc quân ra mặt trách La gia vi phạm ước hẹn, Đoạn nhi cũng sẽ không để cho bất cứ ai khi dễ tỷ tỷ của mình.”
Chẳng trách sao La gia có thể có gia thế hiển hách như hôm nay, nữ nhi của La gia, không có ai là tiểu thư nhu nhược yếu đuối cả.— Vươ