Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

ng Vân âm thầm khen ngợi, những mẹ chồng khác đều thích có một đứa con dâu biết nhu thuận nghe lời, nhưng bà thì lại thích những mỹ nhân biết cương nhu đúng cách chỉ tiếc, mình chỉ có một đứa con trai…
À, còn Chi Hành? Nhưng xem con bé Đoạn nhi này tất nhiên là cực kỳ hận nhà lão Nhị, sẽ không dễ dàng chấp nhận một bà mẹ chồng như vậy đâu nhỉ?
Vào đêm, bên trong đại sảnh Lương gia ánh nến rực rỡ chói lọi, sáng như ban ngày. Lương Đức, Vương Vân hai vợ chồng lên ngồi vị trí chủ vị, vợ chồng Lương Thiện, Ngụy Thiền đứng hàng bên trái, Lương Chi Hành ngồi phía bên phải. Mà La Đoạn lại ngồi trên vị trí khách quý, trên tay vẫn còn mang theo cây gậy to kia.
Trước đại sảnh viện Lương gia, toàn bộ người giúp việc trong phủ đứng đầy đó. Quản gia đến trước lão gia, khom người bẩm: “Lão gia, người hầu hai viện đã đến đủ.”
Hai tròng mắt Lương Đức bắn ra tia sáng lấp lánh giống như đang cùng đối thủ so chiêu trên chốn thương trường: “Mang hai nô tài đó lên!”
Phạm Trình kéo mạnh hai sợi dây thừng, lôi kéo hai tên gia nhân ra, giật thật mạnh dây thừng, đem hai người ném ngã lăn quay trên mặt đất. Hai tên gia nhân bị trói ngã lăn quay, lập tức dập đầu về hướng chủ nhân liên tiếp xin tha thứ:
“Lão gia phu nhân tha mạng, lão gia phu nhân tha mạng!”
Lương Đức vỗ bàn gầm lên:
“Hai tên nô tài các ngươi, còn dám xin tha? Lương gia vì sao lại có loại ác nô đến mức này như các ngươi, dám tập kích chủ tử? Lương gia có lỗi lầm gì với các ngươi, hửm?”
Hai tên gia nhân đó từ lúc nhìn thấy Thiếu phu nhân máu chảy đầm đìa dưới cây gậy của mình, biết ngay phiền toái đã giáng xuống đầu. Nhưng bị nhốt mấy ngày nay, da thịt không hề bị hành hạ, đáy lòng liền vui vẻ, cho là Nhị phu nhân một tay che trời, đã thay mình giải vây rồi, cảnh cáo nhỏ thì có thể không thoát, nhưng bên ngoài quan quyền thì nhất định sẽ không sao. Phải biết rằng, nô tài dám tập kích chủ nhân, ở Hàng Hạ quốc là trọng tội, nhất định sẽ bị lưu đày đến biên cương đó.
“Đại lão gia anh minh, nô tài tuyệt đối không phải cố ý, chúng tôi dù có mượn gan trời cũng không dám có ý bất kính với chủ tử?” một tên gia nhân đập đầu trên mặt đất nói: “Các nô tài chỉ là một lúc không đề phòng, ngộ thương Thiếu phu nhân mà thôi, mong Đại lão gia minh xét?”
“Minh xét?” Vương Vân lạnh giọng, “Ngươi thật sự nghĩ rằng Lương gia đã đối xử với các ngươi quá tốt có phải không? Lương gia thương yêu gia nhân, đó chính là thương yêu những gia nhân tận tâm trung thành với chủ nhân kìa, chứ không phải những tên ác nô xảo quyệt thành tánh như các ngươi! Ngươi đi bên ngoài hỏi thăm thử xem, đừng nói loại ác nô cố tình muốn tổn thương chủ nhân như các ngươi, cho dù vô tình chạm đến sẽ bị trừng trị như thế nào!”
Hai tên gia nhân đồng loạt run cầm cập, ngẩng đầu nhìn về hướng Nhị phu nhân khấu đầu, “Nhị phu nhân, cứu mạng a, cứu tiểu nhân một mạng.”
“Cứu các ngươi?” Hàng lông mi đài của Ngụy Thiền nhẹ nhếch lên, “Các ngươi cũng nên nói xem, nguyên do vì sao hôm đó các ngươi lại đả thương Thiếu phu nhân?”
Hai tên gia nhân phấn chấn tinh thần: Nhị phu nhân định ra tay giúp mình?
“Bẩm Nhị phu nhân, hôm đó, có hai con chó dữ xông vào khóa viện, làm đổ mấy bồn dược thảo trân quý của Nhị thiếu gia, chúng nô tài tức quá nên mới bủa lưới bắt chúng nó lại. Nhưng hai con súc sinh vẫn kháng cự vùng vẫy ầm ĩ, chúng nô tài sợ bọn họ quấy rầy các chủ tử, liền muốn cầm gậy định nhẹ nhàng dạy đỗ chúng nó. Không ngờ lúc này, Thiếu phu nhân liền tới…”
Một người khác lưu loát tiếp miệng: “Thiếu phu nhân là chủ tử, nói gì chúng nô tài tất nhiên sẽ nghe theo, lúc này trong tay chúng nô tài vẫn còn cầm gậy định hù dọa đám súc sinh trong lưới, nhưng bất ngờ Thiếu phu nhân đột ngột vọt đến. Nô tài sợ hết hồn, làm rơi cây gậy trong tay, cứ như vậy… ngộ thương Thiếu phu nhân….”
“Theo như lời các ngươi nói như vậy, là Thiếu phu nhân tự mình đụng vào đúng không?” Ngụy Thiền hỏi.
“… Nô… Nô tài đáng chết, nô tài không nên quá sợ hãi, nô tài nên cầm vững cây gậy một chút, không ngờ…” Tên gia nhân ngập ngừng, mặt ra vẻ sợ hãi.
“Các ngươi dám nói, các ngươi trước đó không có chút ý tưởng bất kính vô lễ với chủ tử?”
“Không có, không có, không có !” Hai nam bộc gấp gáp kêu lên, “Nô tài có thể thề, thân là nô tài, trời sanh chính là phục vụ chủ tử, sao dám đối với chủ tử bất kính vô lễ…”
“Nói như thế…”
“Hừ.” có người, không khách khí chút nào phát ra một tiếng hừ lạnh, cắt đứt Ngụy Thiền đang ưu nhã giải vây.
Ngụy Thiền tất nhiên không vui, nghiêm mặt nhìn về phía tiềng hừ lạnh đó, “La nhị tiểu thư, chẳng lẽ lệnh tôn lệnh đường không có nói cho tiểu thư biết, thốt ra tiếng bất nhã này quá mức tổn hại giáo dưỡng sao?”
“Giáo dưỡng của La gia ta, không cần phiền đến Lương Nhị phu nhân phí tâm.” So sánh với tỷ tỷ, tính tình La Đoạn đanh đá chua ngoa hơn nhiều, nên miệng lưỡi đương nhiên sẽ sắc bén hơn, “Ngược lại là các người, vừa hát vừa diễn bài chủ tớ tình thâm thật là làm cho người ta kinh ngạc quá, đáng tiếc bổn cô nương không có kiên nhẫn nghe các ngươi hát đến hết đư