Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
u đến không chịu nổi….”
Tướng công khờ, tướng công ngốc. La Chẩn dùng tóc, cọ cọ lên cổ của hắn, rước lấy thanh âm ngốc tử cười khanh khách, “Nương tử, nhột mà….” vừa nói nhột, lại ngẩng cao đầu mặc cho nương tử tới cọ, cười vô cùng vui vẻ.
La Đoạn nhìn cảnh tượng thân mật không coi ai ra gì kia, cảm thấy khó có thể tin được. Tỷ tỷ hôn mê bảy tám ngày, nàng từng tìm cơ hội kéo cổ áo Lương Chi Hành, hỏi hắn ban đầu vì sao mạo danh lừa gạt cưới, đến nỗi tỷ tỷ gả cho một tên ngốc làm vợ.
Lương Chi Hành giật tay nàng ra, lạnh lùng nói: “Đại tẩu bị thương, là vì những chú chó bị vứt bỏ được đại ca thu dưỡng, ngươi cho rằng, có ai sẽ vì người mình không thương làm chuyện như vậy không?”
Lúc ấy, Lương Chi Hành đang giúp tỷ tỷ bó thuốc, nàng không có cách nào hỏi kỹ, lại bắt Hoàn Tố ép hỏi: “Tỷ tỷ bị lừa gạt gả cho một kẻ ngốc, sao em không nói một lời? Lương gia đã mang ích lợi gì cho em hả?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàn Tố nghiêm túc:
“Nhị tiểu thư, ngài không thể nói Cô gia như thế, nếu tiểu thư nghe được, tất nhiên sẽ mắng ngài. Tiểu thư không hề bị lừa gạt, mà là….. Tóm lại, khi tiểu thư tỉnh lại, ngài hỏi tiểu thư thì tốt hơn, nô tỳ phải trông chừng hai tên nô tài súc sinh kia, không bồi ngài nói chuyện….”
Nàng nhẫn, nàng chờ tỷ tỷ tỉnh lại. Nàng muốn hỏi đến tột cùng, sau đó, sau đó nhất định sẽ giúp tỷ tỷ đòi lại món nợ này. Nữ nhi của La gia chưa từng chịu ai khi dễ thế này? Tuy là tên Giang Bắc Hồng đáng chết ngàn đao đó, trước khi sự việc xảy ra, hắn cũng đối với tỷ tỷ cũng hết mực cưng chìu…. một côn đau đớn nhục nhã này, nàng nhất định phải giúp tỷ tỷ đòi lại!
Nhưng tỷ tỷ tỉnh lại, tại sao lại là như thế, “Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?”
“Đoạn nhi?” La Chẩn tựa trên vai Chi Tâm ngửa đầu đẹp lên, thản nhiên cười, “Tướng công, đây là Nhị muội Đoạn nhi của ta, các người chưa từng gặp nhau? Đoạn nhi, còn không gọi tỷ phu?”
“Tỷ phu?”
Chi Tâm nở nụ cười ngây ngô, “Đoạn nhi, muội rất đẹp đó, nhưng không đẹp bằng nương tử của Chi Tâm.”
“Chuyện này… Tỷ tỷ, đã xảy ra chuyện gì? Sao tỷ lại…..”
La Chẩn đón nhận ánh mắt kinh hoàng hồ nghi của muội muội, mỉm cười, “Tất cả mọi chuyện, chờ tỷ khỏi, tỷ sẽ nhất nhất nói cho muội biết, nhưng vào lúc này, muội nhất định phải hứa với tỷ, không thổ lộ một chữ nào với cha mẹ.”
“Bên ngoài đang ồn ào gì thế?” La Chẩn đang uống súp xương, nghe được thanh âm la hét ầm ĩ ngoài cửa sổ, cảm thấy bất ngờ.
Đã mấy ngày nay, vì để cho nàng dưỡng thương, cả trong viện vẫn luôn yên lặng. Trừ ngốc tử luôn ở trước giường cùng mình dây dưa ra, ngay cả Đoạn nhi cũng sẽ hết sức tránh ra…. Dĩ nhiên, Đoạn nhi “tránh”, cũng có nguyên nhân có thể hiểu được.
Hoàn Tố nhìn ngắm bộ y phục trên tay, miệng đáp: “Là Cô gia muốn đem những mèo chó trong viện đưa ra ngoài? Nô tỳ dường như nghe Cô gia nói thầm mấy ngày nay.”
Hả? La Chẩn ngẩn ra, “Vì sao phải đưa đi?”
“Cô gia nói A Hoàng A Hắc hại tiểu thư bị thương, Cô gia không muốn tiểu thư bị thương nữa.”
“Mời cô gia đến đây.”
Hoàn Tố bận rộn đập phía trước cửa sổ, “Phinh nhi, Thiếu phu nhân mời Cô gia….”
“Trân nhi. Trân nhi!” Lời của Hoàn Tố chưa dứt, người nào đó đã vọt vào, “Trân nhi tìm Chi Tâm sao?” Gò má của nương tử hồng hồng, xem thật kỹ, có phải nương tử đã không đau đau nữa hay không.
“Tại sao muốn đưa bọn A Hoàng, A Hắc, A Bạch đi?”
Gương mặt xinh đẹp của Chi Tâm nghiêm túc, bĩu môi nói: “Bọn chúng hại nương tử bị thương, không nghe lời, chạy loạn khắp nơi, Chi Tâm không muốn chúng nữa!”
“Đưa chúng nó đi, chàng không khó chịu sao?”
“… Khổ sở a…. Rất khổ sở….”
“Vậy sao còn muốn đưa đi?”
“Nhưng nương tử bị thương, Chi Tâm càng khổ sở hơn, thật là đau, trong mộng cũng đau….”
“Tướng công.” La Chẩn duỗi bàn tay trắng nõn, “Tới đây.”
“Trân nhi.” Chi Tâm ngồi vào mép giường, nhẹ nhàng ôm nương tử, “Chi Tâm không để cho nương tử đau đau nữa….”
“Chúng nó không nghe lời, dạy dỗ chúng là được rồi, sao có thể không muốn nữa chứ?” Tướng công vốn thiện lương như thế, đưa đám mèo chó kia đi, tất nhiên sẽ khổ sở lắm.
“Chúng cũng giống như… như người nhà của chúng ta, phạm sai lầm có thể mắng, cũng có thể đánh, nhưng lại không thể nói không muốn cũng không cần, phải không?”
“Người nhà.” Đôi mắt to đen như ngọc của Chi Tâm sáng lên, “Nương tử, nàng thật tốt!”
“Tại sao?”
“Chi Tâm đem A Hoàng, A Hắc, A Bạch làm thành ca ca tỷ tỷ của Chi Tâm, nhưng mẹ thấy, lần nào cũng nói Chi Tâm ngốc, không cho Chi Tâm nói như vậy. Nương tử lại xem bọn nó trở thành người trong gia đình, nương tử thật tốt.”
“Nếu thật là như vậy, chàng còn muốn đưa chúng đi sao?”
“Nhưng bọn chúng….”
“Chàng đến nói với chúng nó, nương tử của chàng bị thương, chàng rất khổ sở, cho nên mới có thể tức giận giả vờ muốn đưa chúng đi, chàng không phải thật sự không cần chúng. Chàng không phải đã nói, chúng nó cũng sẽ khổ sở, cũng sẽ thương tâm sao?”
“Đúng vậy.” Hai tay Chi Tâm nâng lúm đồng tiền đẹp của nương tử lên, “Chi Tâm thích Trân nhi, Chi Tâm rất thích, rất thích Trân nhi, Chi Tâm thích Trân