Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
ợc, hai bác có muốn xem tiếp không ạ?”
“Ngươi… Nha đầu mất dạy này!”
“So với người đàn bà dối trá ác độc mạnh hơn gấp trăm lần!”
Ngụy Thiền làm sao chịu để người ô nhục như vậy, “Ngươi cút ra ngoài! Cút ra khỏi phủ đệ Lương gia ta!”
“Yên tâm đi, lão bà à, nếu đây thực sự là phủ của bà, cho dù bà có ba quỳ chín lạy xin bổn cô nương đến, bổn cô nương cũng sẽ không cho bà chút mặt mũi nào đâu!”
“Ả lỗ mãng này…”
“Được rồi!” Vương Vân mắt thấy tình hình càng lúc càng kỳ cục, lên tiếng nói: “Nhị đệ muội, đệ muội là Nhị phu nhân Lương gia, sao lại có thể ăn nói giống mấy người đàn bà chanh chua nơi góc chợ? Đoạn nhi, con cũng không đúng, có lời muốn nói, có chuyện cần giải trình, sao lại có thể nói năng lỗ mãng thế?”
La Đoạn nghiêng người xin lỗi, “Đoạn nhi thất lễ.”
Lương Đức khoát tay, “Ngồi xuống đi. Con nên hiểu, Chẩn nhi là tỷ tỷ của con, nhưng cũng là dâu cả của Lương gia chúng ta, Lương gia tất nhiên sẽ không bỏ qua ác nô dám đả thương chủ tử
“Đoạn nhi mỏi mắt mong chờ.”
“Người đâu, đem hai tên ác nô này giải xuống, sáng mai đưa đến quan phủ trị tội. Theo như luật lệ Hàng Hạ quốc ta, nô dám lấn chủ, lưu đày biên cương…”
“Tha mạng a, Đại lão gia, ngài luôn luôn nhân từ nhất, ngài mở cho chúng con một con đường sống. Chúng con thật sự là ngộ thương Thiếu phu nhân, chúng con không dám lấn chủ đâu…”
“Không dám lấn chủ?” La Đoạn cau mày, “Hôm đó, bổn tiểu thư có mặt tại nơi đó. Các ngươi thấy Thiếu phu nhân các ngươi, vẻ bằng mặt không bằng lòng của các ngươi, có thể giấu giếm được ai chứ? Thiếu phu nhân ra lệnh các ngươi bỏ qua cho hai con chó kia, các ngươi có tai như điếc, vung gậy đánh xuống, rất uy phong mà.”
“Oan uổng a tiểu thư, chúng tôi lúc đó không ngờ Thiếu phu nhân sẽ xông lên…. Hai con chó dữ đó chúng tôi chỉ muốn hù dọa chúng thôi…”
“Đừng nói hai con chó dữ, trước mắt ta, hai người các người chuyện ác nào không làm, còn tệ hơn hai con chó đó nữa, Thiếu phu nhân lên tiếng lệnh cho các ngươi thả chó, các ngươi không hề có chút vâng lời! Đừng nói đến…”
La Đoạn nghiêng người tựa vào ghế nâng gậy lên, nói:
“Cây gậy này to khoảng cái chén ăn, lấy thể lực các ngươi, khi giáng xuống có thể nói nặng đến cả trăm cân, nếu giáng xuống người chúng nó, hai con chó kia đã trở thành đống thịt nát rồi, vậy mà các ngươi còn dám nói là hù dọa một chút? Chỉ hù dọa, đã có thể dính máu của tỷ tỷ ta nhiều như thế này sao? Có thể đem xương của tỷ tỷ ta đánh vỡ nát như thế này sao?”
Ti…… Bên ngoài phòng, người ở ở bên trong, vang lên tiếng thở sâu kinh hoàng. Bọn họ đều biết Thiếu phu nhân bị hai tên nô tài này gây thương tích, lại, lại bị thương nặng như vậy.
“… Chúng tôi… nô tài đợi…” Hai tên gia nhân lúng túng, đồng loạt quăng ánh mắt cầu cứu nhìn về hướng chủ tử.
Ngụy Thiền thầm mắng hai tên này vô dụng, nhưng bất kể là vì mặt mũi, và cũng vì mặt mũi địa vị sau này ở trong phủ này, bày tỏ rõ sự sắc sảo vẫn là vì địa vị trong phủ sau này, bà ta cần thiết hơi lộ phong mang, lập tức nói:
“La nhị tiểu thư, ngươi chớ quên, đây chính là đại bàn của Lương gia ta, làm gì đến lượt ngươi nói chuyện!”
“Lương Nhị phu nhân, bổn tiểu thư muốn nói thì nói…”
“Đoạn nhi, đối với trưởng bối không được thất lễ.”
“Tỷ tỷ!”
Dưới sự dìu dắt của Chi Tâm cùng Hoàn Tố, La Chẩn xuất hiện ở cửa đại sảnh. Đoạn nhi vội bước đến, “Thương thế của tỷ chưa lành, sao lại tới đây?”
“Chẩn nhi.” Vương Vân tiến lên, “Mau tới đây, lấy ghế nệm mềm nhất mời Thiếu Phu nhân ngồi.”
La Chẩn ngồi trên ghế nệm mềm mại, đẩy đẩy những người bên cạnh, “Tướng công, chàng đến bên kia ngồi xuống đi.”
“Không, Chi Tâm phải bảo vệ Trân nhi.” Chi Tâm mở đôi mắt to, vững vàng nhìn chăm chú vào hai tên gia nhân đang quỳ trên mặt đất, “Chi Tâm ghét bọn họ, Chi Tâm…”
“Tướng công.” La Chẩn sợ hắn dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người vận dụng dị năng, kéo tay của hắn, “Mau ngồi đi.”
Chi Tâm chẳng lẽ làm trái với lời thê tử, đành đứng ở bên người nương tử, nửa bước không rời.
Lương Đức áy náy nhìn con dâu, “Chẩn nhi, con yên tâm, Lương gia chúng ta tất nhiên sẽ có câu trả lời công bằng cho con.”
La Chẩn mỉm cười, “Cha, mẹ, nếu Chẩn nhi bay giờ là chủ sự của Lương gia, có thể đem quyền xử trí chuyện này giao cho Chẩn nhi không?”
“Chuyện này….” Lương Đức nhìn về phía phu nhân, sau gật đầu, thích thú nói: “Được, hai tên nô tài này giao lại cho con xử lí.”
“Hai tên này nô tài không cần phí tâm, Chẩn nhi đã đem bọn họ bán cho Nghiêm lão bản mỏ Hắc Kim. Nghiêm lão bản gần đây mới phát hiện một mỏ Hắc Kim, đang cần người trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng khai thác, để bọn họ đến đó rèn luyện đôi chút đi thôi.”
Lời này vừa ra, tất cả mọi người cùng ngạc nhiên.
Nếu nói “Hắc Kim”, là than đá đó. Ai cũng biết đó là một việc cực khổ như thế nào, ai cũng biết đào mỏ móc than là con đường sống vô cùng bất đắc dĩ, mà con đường sống đó trùng trùng nguy hiểm, sẽ chết bất cứ lúc nào…
Hai tên gia nhân hoảng sợ dập đầu, “Nhị phu nhân, cứu mạng, Nhị phu nhân, ngài cứu nô tài với…”
Ngụy Thiền cau