Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
mày nhìn La Chẩn, “Cháu dâu, con làm như thế, hiển nhiên là quan báo tư thù, làm một Thiếu phu nhân, lại không có độ lượng như vậy, không khỏi làm người ta chê cười…”
“Nếu thẩm thẩm cũng không sợ người khác mắng ngài xảo quyệt độc ác, cháu dâu sao lại có thể sợ người bên cạnh chê cười chứ?”
Sắc mặt Ngụy Thiền khẽ biến, tỷ muội La gia này thay nhau mắng bà, quả nhiên là ghê tởm! “Hai người này là nô tài của ta, dù bọn họ coi như đã phạm lỗi, theo đúng cũng nên do ta xử lí, sao con lại nói muốn chuyển thì đã chuyển?”
“Thế nào, thẩm thẩm nguyện ý lấy tiền mua bọn họ về?”
“Ngươi……”
“Hai người bọn họ, à, không chỉ riêng hai người này, tất cả gia nhân người làm ở Nhị viện, giấy bán mình và khế ước đều nằm trong tay của cháu dâu, nói cách khác, cháu dâu bất cứ lúc nào cũng có thể bán, cho, tặng hay mang bọn họ đến bất cứ chỗ nào, cho dù là kỹ viện, hầm mỏ, công trường khai thác đá, muốn đưa đến nơi nào, bọn họ phải đi đến nơi đó….”
Tất cả ánh mắt mọi người ở Nhị viện dần dần đọng lại sợ hãi, La Chẩn cười một tiếng, “Đương nhiên, cũng không phải là không có biện pháp giải quyết, thẩm thẩm nếu nguyện ý dùng tiền mua bọn họ, cháu dâu liền không hề hỏi tới nữa. Chẳng qua là hai tên nô tài dám đánh chủ đó, bởi vì tội quá nặng nề, nên giá tiền mắc hơn gấp mấy lần so với bình thường. Nhưng nếu là thẩm thẩm mua, cháu dâu vui lòng giảm giá, giảm đi linh linh toái toái, tổng cộng mười vạn lượng bạc, sẽ đem hai tên nô tài toàn bộ chuyển cho thẩm thẩm, như thế nào?”
“Ngươi….”
“Ngoài ra, nếu như thẩm thẩm lấy tiền mua họ, vậy sau này tiền công hàng tháng của những người làm bên đó cũng do thẩm thẩm gánh chịu, như vậy cũng để răn đe cho bọn người hiểu mà lại giả bộ hồ đồ, không biết ai mới là chủ tử của bọn họ.”
“Ngươi…”
Ngụy Thiền đến hôm nay, mới biết cháu dâu gả cho tên si ngốc này khó đối phó đến mức nào. Lời nói không nóng không lạnh đó, so sánh với miệng lưỡi bén nhọn của muội muội nàng ta càng có thể giết người không thấy máu. Bà liếc mắt nhìn về phía hai người đang ngồi chính giữa.
“Đại ca đại tẩu, Lương gia chúng ta khi nào thì không có quy củ như vậy? Có thể mặc cho một tiểu bối vung tay múa chân? Cho dù là quản sự, có đại ca đại tẩu ở đây, mọi chuyện bên trong phủ này cũng không nên để mặc cho một tiểu bối vênh mặt hất hàm sai khiến chứ?”
Lương gia Nhị lão chưa kịp lên tiếng, đã có có người nói: “Thẩm thẩm, thẩm đối với Chi Tâm không tốt, Chi Tâm cũng không ghét thẩm, nhưng thẩm đối với nương tử không tốt, Chi Tâm chán ghét thẩm, rất chán ghét thẩm! Thẩm bảo người ta đánh nương tử, thẩm rất đáng ghét!”
Ngay cả thằng ngốc cũng dám sẵng giọng với bà? Ngụy Thiền trợn mắt, “Ta bảo người ta đánh nương tử ngươi lúc nào?”
Nhưng, thường ngày Chi Tâm khi thấy mình giận dữ sẽ không dám lên tiếng nói lời nào, hôm nay lại cứng rắn, nhìn thẳng vào đôi mắt hung tợn của bà, nói du dương: “Chính là thẩm! Thẩm nói cho bọn hắn biết, bảo bọn hắn làm khó nương tử, xảy ra chuyện thẩm sẽ thay bọn họ chịu trách nhiệm! Thẩm bảo bọn họ đánh chết A Hắc cùng A Hoàng, chính là vì muốn làm khó nương tử, Chi Tâm ghét thẩm, chán ghét thẩm!”
“Con… con thật ngốc hết thuốc chữa mà, những lời này, chính tai con nghe ta nói sao? Hay là con nói cho ta biết, ai ở trước mặt con truyền bá những lời bậy bạ này?”
“Là Phong….”
“Là ta.” Phạm Trình đứng ra.
“Phạm Phạm, ngươi nhớ….” lầm rồi. Hửm? Tay bị nương tử nắm một cái, vội vàng cúi đầu, “Nương tử, thế nào? Lại đau sao?”
La Chẩn cười, “Đúng vậy a, đứng gần chút, để cho ta dựa vào, sẽ không đau nữa.”
“Được.” Lời nói của nương tử chính là thánh chỉ, sao có thể làm trái được? Chi Tâm nhích đến gần hai bước, để cho gò má mềm mại của nương tử tựa vào thắt lưngmình, về phần những câu định nói, đã bị hắn ném sang nước khác rồi.
Bên kia, Ngụy Thiền hung hãn nhìn chằm chằm Phạm Trình, “Tên nô tài này, ngươi….”
“Ta không phải là nô tài.” Phạm Trình nhìn chằm chằm vào người đàn bà xấu xa ích kỉ này. “Ta không hề lấy một đồng tiền công nào của ngươi, nên ngươi không có quyền hô to gọi nhỏ với ta.”
Ngụy Thiền cười lạnh, “Đại ca, đại tẩu, hiện tại, ngay cả một tên nô tài cũng dám khi dễ đệ muội phải không? Hay Đại ca cố ý muốn cho mọi người biết, khiến các nô tài không biết nặng nhẹ đây?”
Nữ nhân này rõ là… – Phạm Trình khoanh tay, khóe mắt tràn đầy đùa cợt, “Ta có võ công nên có thể bay tới bay đi, mỗi người các ngươi đều biết phải không? Mấy ngày trước đây, khí trời nóng bức, ta muốn tìm nóc nhà tránh nắng để ngủ trưa, vì vậy đã nghe một ít lời nói nào đó của Nhị phu nhân. Những lời đó, từng lời từng chữ ta đều ghi tạc vào trong đầu rồi, muốn ta lập lại tất cả một lần không?”
Không đợi người bên cạnh lên tiếng, hắn đã nói: “Các ngươi nghe đây, các ngươi phải hiểu ai là chủ tử các ngươi! Hiện nay, vị Tân thiếu phu nhân kia làm chủ nhân các ngươi không vui, các ngươi cũng nên chia sẻ với chủ nhân các ngươi, ai có thể làm cho vị Thiếu phu nhân kia cảm thấy nhục nhã, ta lập tức sẽ đề bạt người đó lên làm quản sự Nhị viện!”
Cũng không biết tại sao