Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
, rõ ràng là từ miệng hắn thốt ra, nhưng mọi người lại tựa như nghe được tiếng nói của Nhị phu nhân. Tuy rằng bà ta đang hiện diện tại đây, nhưng âm thanh lại chính xác đến mức y như chính bà ta vừa thốt lên.
Ngụy Thiền biến đổi sắc mặt, xanh hồng lần lượt thay đổi, âm tình bất định. Bà đưa mắt liếc về hướng trượng phu cùng con trai, “Lão gia, Chi Hành, các ngươi đồng ý cho những những người khác dễ khi phu nhân cùng mẫu thân của các ngươi phải không? Các ngươi không lên tiếng….”
“Thì ra là, Nhị phu nhân sẽ cho rằng bá phụ cùng bá mẫu sẽ nghĩ rằng nô lấn chủ, chứ không nghĩ rằng do bà xúi giục ở phía sau.” La Đoạn giấu tay áo cười một tiếng, “Cái này thật đúng là vừa ăn cướp vừa la làng đây.”
“Đoạn nhi, không được vô lễ.” La Chẩn ôn nhu khẽ quát, chậm rãi xoay đầu nói:
“Thẩm thẩm, ngài rốt cuộc có nguyện ý bỏ tiền mua những gia nhân này hay không? Hay thẩm định mua hai tên nô tài này trước? Nếu thẩm thẩm nguyện ý xuất ra hai vạn lượng bạc mua bọn chúng, cháu dâu nhất định sẽ không so đo những chuyện trước kia mà bọn chúng đã làm, hai người này cũng không cần phải đến khu mỏ Hắc Kim chịu khổ. Thẩm đừng quên nếu không phải bọn họ quá trung thành với thẩm, cũng sẽ không phạm phải tội lớn như vậy đúng không? Hai người này đi hay ở, tất cả đều do thẩm thẩm quyết định.”
“Lương gia không hề tách riêng ra, nên thu chi của hai viện đều do bên đại viện này chi trả thì có gì không đúng? Về phần tên nô tài họ Phạm này làm chứng giả mạo, bổn phu nhân cũng lười so đo. Hai tên nô tài này trêu chọc ngươi, ngươi cũng cứ việc tùy ý xử trí bọn chúng, sao lại đổ hết lên đầu bổn phu nhân chứ?”
“Như vậy phải không?” La Chẩn nhướng mày, nói với hai người bên ngoài phòng:
“Nghe rõ rồi chứ? Không phải là bản Thiếu phu nhân không mở cho các ngươi một con đường, thật sự là do chủ nhân mà các ngươi hết mực trung thành ủng hộ không thương không tiếc hai nô tài các ngươi. Ngày mai, Nghiêm lão bản sẽ tới đây dẫn người, các ngươi ngoan ngoãn theo hắn đi thôi. Trong thời gian này, nếu các ngươi biểu hiện tốt, khế ước bán thân ta sẽ chuyển sang cho Nghiêm lão bản, nếu không, chuyển sang cho những quặng mỏ khác không phải là không có khả năng.”
“Nhị phu nhân!” một nô tài sợ hãi kêu, “Ngài cứu mạng a, một vạn lượng bạc, đối với ngài mà nói, là một hạt cát nhỏ, van ngài cứu nô tài….”
“Đúng vậy a, Nhị phu nhân.” một nô tài khác khóc lóc nỉ non, “Các nô tài đích xác là nghe mệnh lệnh của ngài làm việc, đến khi khẩn cấp trước mắt này, ngài không thể không quan tâm đến nô tài a…..”
Xoảng!!!— Một bình hoa quý bị ném xuống sàn nhà bằng đá xanh cẩn hoa. Người ném đó chính là Lương Đại lão gia bình thường nâng niu như trân bảo. Mọi người thấy Đại lão gia bất chợt đứng bật dậy, trên khuôn mặt hiền từ hòa ái đó bây giờ đã giận đến tái xanh:
“Chẩn nhi, chuyện lớn nhỏ bên trong phủ này, con đều có quyền quản lí, kế tiếp xử trí như thế nào, mặc con làm chủ!”
“À, nhớ a, lúc Chi Tâm cùng Chi Hành đi chơi, nhìn thấy rất nhiều Tiểu Hồng, Tiểu Lam, Tiểu Bạch…. Rất nhiều tỷ tỷ… Chi Tâm đã để cho các tỷ tỷ sang bên đó chơi, sau đó đi tìm thêm các tỷ tỷ khác về cho các tỷ ấy vui nha…”
Tóm lại, tướng công nhà nàng luôn lấy tên những cục cưng để đặt cho tên người, lại cố ý dùng tên màu sắc đặt tên cho các hoa cỏ? Hay sử dụng cho bọn “họ”.
“Ta mua miếng đất cách vách Bách Thảo Viên làm ruộng thuốc, chàng muốn các nàng sang bên đó chơi có được không? Cứ như vậy, gần nhau, tướng công có thể thường nhìn thấy các nàng có phải không?” Tài năng tự nhiên của tướng công, nương tử đương nhiên phải sử dụng rồi, nhưng tâm địa tướng công tinh khiết, nàng cũng sẽ không làm ô nhiễm. Hắn vốn tinh khiết chí thiện, nàng cũng sẽ được hưởng phúc lây nha.
“Được, Chi Tâm sẽ đi nói ngay cho các tỷ tỷ…”
“Trời quá nóng rồi, chờ chàng nghỉ ngơi một lát hẵng đi.” Bộ dáng môi hồng răng trắng này của tướng công, thật làm cho người ta muốn cắn một cái nha, “Nhất định phải kêu Phạm Trình đi cùng chàng.”
“Nương tử, nàng muốn hôn Chi Tâm phải không?”
“…..”
“Mỗi khi nàng nhìn Chi Tâm như vậy thì sẽ tới hôn Chi Tâm….”
La Chẩn vô hạn nguy hiểm trợn mắt nhìn ba người nín cười bên cạnh, lại ôn nhu vô hạn nhìn về gương mặt tuấn mỹ hiếm có trước mắt, nheo mắt lại, “Tướng công, chàng nhìn sai rồi.”
“Không có nha, Chi Tâm nhớ mà, một lần trước ở nhà Thủy tạ, Trân nhi nhìn Chi Tâm như vậy, liền hôn Chi Tâm; sau đó nha, ở dưới bóng cây trong nhà Hoa tỷ tỷ, Trân nhi cũng nhìn Chi Tâm như vậy, cũng hôn Chi….”
“Chàng, Nhớ, Sai, Rồi.” La Chẩn cắn răng nghiến lợi. Thối tướng công, thành thật nói huỵch toẹt ra như thế, nàng không thương nữa!
“Không có mà, Chi Tâm không có nhớ lầm, nương tử….” Chi Tâm rất ủy khuất: Chi Tâm không hề nhớ lầm, mỗi khi nương tử ôn nhu mềm mại nhìn Chi Tâm như thế, đều muốn hôn Chi Tâm nha….
“Ha ha ha…..” La Đoạn ôm bụng, té xuống ghế, “Tỷ tỷ, tỷ phải để cho tỷ phu hôn thôi, hai người có thể xem chúng ta là đầu gỗ, có mắt không tròng nha…”
Đầu gỗ? La Chẩn đột nhiên nhớ lại, thối tướng công có thể không hề quan tâm