Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
đến ánh mắt của người khác, người bên cạnh có thể xem ra là một đoạn đầu gỗ, một bụi hoa cỏ sự vật, theo ý hắn, đều có thể làm “Người”. Sau này, trừ khi hai người ở trong phòng, nàng đành phải nhịn.
“….. Tướng công chàng không có nhớ lầm, nhưng nương tử ta đã quên.”
“Nương tử không nên quên nha, suy nghĩ một chút đi, nàng hôn Chi Tâm như…..”
Ngốc tử này!
“Tỷ tỷ, ta đã hiểu, vì sao tỷ lại chọn tỷ phu rồi. Lần này trở về, ta sẽ không đem chuyện này nói lại với cha mẹ. Chờ tỷ tỷ cho rằng thời cơ đã chín mùi, sẽ tự tỷ tỷ trình bày với cha mẹ.”
Khi La nhị tiểu thư rời khỏi Hàng Hạ quốc đã nói với tỷ tỷ như thế.
La Chẩn gật đầu. Tính toán của nàng đó là, đợi khi mình sinh hạ một đứa bé, lúc trở về nước thăm song thân sẽ thẳng thắn tất cả. Có khi nể mặt đứa cháu ngoại, cơn giận của cha cùng mẹ có lẽ nhỏ một chút…
Nhưng thế sự khó liệu, cho dù khôn khéo như nàng, cũng không có thể khống chế được tất cả cho mọi chuyện.
Cũng cùng lúc La nhị tiểu thư lên đường về ngày đó, ban đêm, trong khách sạn Vạn Uyển thành, một vị Đại Thương bước vào….
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại dễ dàng buông tha cho người đàn bà xảo quyệt như bà ta?” La Đoạn dẩu môi oán giận, trong tay cũng không hề dừng lại, nhiệm vụ ngày hôm nay của nàng là đem chén này canh gà nhân sâm toàn bộ đút vào trong bụng tỷ tỷ.
La Chẩn cười liếc nhìn nàng, “Theo ý kiến của muội, nên xử trí như thế nào?”
“Hừ, rút gân lột da chém gãy tay chân.”
“A? Muội cho là có thể sao?”
“…… Tóm lại, chỉ là phân nhà, quá tiện nghi cho bà ta rồi.”
La Chẩn luôn luôn không quá thích mùi vị nhân sâm, cố gắng nuốt xuống nước canh đầy trong miệng, đẩy cái thìa lại đưa tới dưới môi ra, “Đừng nói đến thân phận trưởng bối của bà ta, mà chỉ vì bà ta là mẹ của Chi Hành đủ để không thể làm quá mức.”
“Tên mặt lạnh đó….”
“Chi Hành là kỳ nhân, hiếm có trên đời. Tuy nói hắn bởi vì nhận được ân của tướng công mới có lòng dạ như ngày hôm nay, nhưng trên đời này, người nhận ơn không báo cũng đâu phải là ít? Muội xem hôm đó, hắn một đường đường nam nhi, đối với lỗi lầm mà mẫu thân phạm phải, một câu che chở cũng không có. Hắn không phải là người yếu đuối, có thể như thế, hoàn toàn là từ phẩm hạnh của hắn. Đối với một người như vậy, chúng ta sao có thể không chừa đường lui?”
“… Y thuật của hắn cũng không tồi nha, tỷ tỷ bị đả thương nặng thế này, cho dù là đại phu xuất sắc nhất ở Hàng Hạ quốc đến đây chữa trị cũng nhất định sẽ không tránh khỏi tàn tật, hắn có thể chữa trị cho tỷ tỷ tốt như vậy. Chỉ cần điểm này, muội về sau ít cùng hắn đối nghịch là được.”
“Xì…” La Chẩn phì cười, cái này không được tự nhiên cho tiểu nha đầu nha. Nếu mình khỏi hẳn có thể khiến nàng đối với Chi Hành thay đổi cách nhìn, vậy thì không cần nói cho nàng biết, mình có thể khôi phục được hoàn hảo thế này, là bởi vì mình có một tướng công dị năng.
“Thật ra thì, ở riêng cũng không có nghĩa là kết thúc.”
“A?” La Đoạn mắt hạnh sáng lên, “Tỷ tỷ còn có chiêu sau nữa à?”
“Ở riêng có nghĩa là giao cho bà ấy ba cửa hàng Lương gia, nhưng không thể sử dụng danh hiệu của Lương gia, bà ta cầu cũng không được. Nhưng muội nhớ là họ “Ngụy” nhé, không liên quan đến Lương gia như tỷ đâu, nên đâu cần nương tay, đúng không?”
“A….” La Đoạn chợt hiểu, muốn hoan hô, nhưng dưới con mắt sắc sảo của tỷ tỷ đành ráng nhịn, hi hi cười quái dị nói: “Bà ấy nên sớm nghe qua câu dân ca của người dân Ngọc Hạ quốc: Chọc thần chọc quỷ đều có thể, chớ chọc La gia….”
“… Chúng thục nữ.” La Chẩn nói tiếp, hai tỷ muội bèn nhìn nhau cười.
‘Chọc thần chọc quỷ đều có thể, chớ chọc La gia chúng thục nữ.’
Câu này không biết bắt nguồn từ đâu, bắt đầu là “Chọc thần chọc quỷ đều có thể lấy, chớ chọc lão thục nữ La gia”, càng về sau, Đoạn nhi càng lúc càng tỏ ra gian xảo, Khởi nhi cũng không giấu vết hiện ra nét giảo quyệt gian manh, nên đã đổi thành câu hát của hôm nay.
“Nhưng tỷ tỷ à, tiểu muội vẫn mặc cảm nha.” La Đoạn chớp chớp mắt, “Tỷ vẫn nằm ở trên giường bệnh, xử lý hai tên cẩu nô tài kia lúc nào vậy?”
“Không chỉ riêng hai nô tài đó không, số gia nhân hỗn láo bên Nhị Viện ta cũng chuyển ra ngoài luôn, chẳng qua là cuộc sống khác nhau mà thôi.” La Chẩn cầm chén trà trên bàn lên thấm giọng, nói: “Tỷ cho thẩm thẩm một ngày, nếu bà không thể ở trước kỳ hạn bỏ tiền ra mua, bọn họ cũng đành phải phó mặc do trời vậy. Về phần những nha hoàn kia, biết tình cảnh của mình, sau này tất nhiên còn phải khéo léo hơn một chút rồi.”
“Hi hi…” La Đoạn cười quái dị.
Hoàn Tố đang cầm quạt coi chừng nồi thuốc dưới bóng cây bên trong đình, nghe thấy tiếng cười này, nhướng mày nói:
“Nhị tiểu thư, ngài cười rất giống chuột kêu nha. Nô tỳ dám nói, số người bị tiếng cười của ngài dọa chạy, tất nhiên so với số người bị khuôn mặt kiều diễm hấp dẫn của ngài còn nhiều hơn đó.”
“Xú nha đầu!” La Đoạn quay đầu trừng mắt liếc nha đầu của mình, “Hiệt Nhi, nhìn đi, nhìn đi, có người đang nói xấu tiểu thư nhà em, em còn đứng xem không để ý tới phải hay không?”
Từ khi ba nữ nhi trổ mã càng ngày càng xinh đẹp, La gia lão gi