Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
a liền giúp các nàng tìm một người hầu có võ công, luôn đi theo hầu bên cạnh, Hiệt nhi chính là hộ vệ đi theo La Đoạn. Nghe tiểu thư quát, Hiệt nhi lúc này gỡ tay áo, xoa thắt lưng: “Được, nô tỳ sẽ thay ngài đi may miệng Hoàn Tố tỷ tỷ!”
Hoàn Tố đứng bật đậy, “Tới đây a, ai sợ ai?”
Hai nha đầu bắt đầu náo ở chung một chỗ.
Đây cũng chính là lâu ngày mới gặp lại đó thôi. Lúc mới gặp mặt, Đại tiểu thư trọng thương ở trên giường, bất kể là ai, cũng không có thời gian để an ủi nhớ nhung. Hiện nay vết thương của Đại tiểu thư đã tốt hơn, không nhân cơ hội náo loạn một trận sao được chứ?
“Nương tử, nương tử, Trân nhi, Trân nhi!” có người trán đầy mồ hôi, gọi vang lên, chạy vào vườn hoa nhỏ.
La Chẩn ngồi dậy từ trên lưng ghế, lấy khăn lau mồ hôi cho hắn, “Phong ca ca của chàng đâu? Sao đầu đầy mồ hôi thế?”
“Chi Tâm không để ý tới bọn họ, đuổi bọn họ đi rồi!” Má Chi Tâm đỏ bừng, “Bọn họ không bảo vệ được nương tử, Chi Tâm không chơi với bọn họ nữa!”
“Đứa ngốc, người có thể khống chế bọn họ là chàng, chứ không phải là ta, bọn họ đương nhiên sẽ không bảo vệ ta. Vội vã như vậy tìm ta có chuyện gì thế?”
“Sổ sách ta đã làm xong rồi, cha khen Chi Tâm làm tốt lắm đó, Chi Tâm ngồi hai canh giờ cũng không hề nhúc nhích nha.”
“Tướng công thật giỏi.” La Chẩn cười thản nhiên, đột nhiên nhớ lại một chuyện, “Tướng công, chàng nhớ ruộng thuốc bên bờ sông không?” Nếu Chi Hành nói không sai, miếng ruộng thuốc kia hiện nay đã có thể thu hoạch được rồi, công lao của Chi Tâm cũng không ít. Hôm nay, ruộng thuốc đó đã được công công cho phép thuộc về phần của Ngụy Thiền, nàng đương nhiên muốn tính toán một chút.
Vì Quân Chấp Thủ
“Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết.
Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.”(*)
Dưới ánh đèn, Chi Tâm viết xong một chữ cuối cùng, cười hì hì, đưa nương tử đang thêu ở bên cạnh, “Trân nhi, nàng xem.”
La Chẩn thờ ơ nhận lấy, lại ngột sửng sốt, “Tướng công, chàng học “Kinh Thi” khi nào?”
“Nhưng không xinh đẹp như nương tử a.” Người nào đó nghiêng đầu, bổ sung.
“Tướng công nhìn rất cẩn thận nhỉ?” Ai đó cũng không vì lời khen của Chi Tâm mà chuyển biến tốt.
“Không nhìn cẩn thận được đâu, sói ca ca không để cho nhìn, Chi Tâm cũng không dám nhìn….”
“Vậy tướng công làm sao học được thế?”
“Chính là…. Chính là….. Nương tử, Chi Tâm muốn….”
Ai đó không khách khí chút nào đánh lui “bàn tay sói” của người nào đó, “Không nói rõ ràng trước, cái gì cũng không được muốn!”
“Sói ca ca nói cho Chi Tâm nghe trước, sau đó sói ca ca đem sói tỷ tỷ bọc….”
“Ngừng, ngừng, có thể ngừng!” La Chẩn cũng không thuộc dạng những cô nương phóng đãng, sao có thể bình thản nghe được những lời nói làm người ta đỏ mặt tía tai. Mặc dù tướng công nói, thuần khiết và vô cùng thuần khiết….
“Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão. Có đúng hay không? Tướng công, ý tứ của những lời này chàng có thể hiểu…. Làm gì thế?”
“….. Nương tử…..” Không cười, không nói, ngốc tử này ôm nàng vừa cọ sát vừa dọ dẫm, chính là…. Cũng đã lâu rồi, nàng cũng đã tĩnh dưỡng hoàn toàn, hắn… không phải “buồn bực” đến hỏng mất chứ?
“…Tướng công, ta cho chàng biết a, cho dù chàng nhịn khổ sở cũng không cho phép chàng đi tìm người khác, hiểu chưa?”
“Tìm người khác? Tìm ai vậy?”
“Tỷ như….” Chỉ có đứa ngốc mới đi cung cấp đối tượng giả tưởng cho ngươi, “Ai cũng không được! Chàng dám tìm người khác, đừng mơ tưởng ta lại để ý đến chàng, hiểu chưa?”
“Chi Tâm chỉ thích nương tử, Chi Tâm chỉ biết ôm nương tử, nương tử không thể không để ý Chi Tâm mà….”
“Nha…..” Vậy cũng tạm được… Nhưng, nhưng, ngốc tử này khi nào thì đã đem quần áo của nàng cởi sạch sẽ? Khi nào thì đã đem nàng ôm đến trên giường?”
“Nương tử, Chi Tâm rất nhớ nàng nha….”
Ngốc tử này, còn có thể nói những lời tình tứ như thế… Thiếu phu nhân tâm tình vô cùng tốt, cười khẽ nói vào tai ngốc tử hư đốn: “Tướng công, ta cũng nhớ chàng nha….”
Chưa từng nghĩ, câu này, khiến cho tâm tình người nghe dâng trào như thác lũ, vừa đói lại vừa khát…. Đến nỗi La Chẩn thề: Sau này, tuyệt đối không tại địa phương như thế này dụ dỗ hắn một chữ!
Bên ngoài phòng, cảnh uyên ương nghịch nước dây dưa; Bên trong phòng, uyên ương, vô tận triền miên….
(* Đây là đoạn thứ 4 Trích trong bài Kích cổ (Đánh trống) – Bội Phong – Kinh Thi:
Tử sinh khế khoát.
Dữ tử thành thuyết.
Chấp tử chi thủ.
Dữ tử giai lão.
Dịch:
(Người dịch: Tạ Quang Phát)
Lúc tử sinh hay khi cách biệt,
Chẳng bỏ nhau lời quyết thệ rồi.
Cầm tay nàng hẹn mấy lời:
“Sống bên nhau mãi đến hồi già nua.”
Người đi tòng quân này nhớ gia đình, kể lại lúc mới lập gia đình, đã hẹn ước với vợ, chết sống hay xa cách cũng không bỏ nhau, lại nắm tay vợ mà hẹn nhau sống đến già. – MTY)
“Khách quan, ngài cần gì ạ?” Tuy là trong nội tâm thấp thỏm, nhưng tiểu nhị vẫn bước đến hỏi han vị khách nhân có sắc mặt âm trầm.
“Trong tiệm chúng tôi có món Vịt Tiềm bát bửu, cá hấp