80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

bách vị, thịt tẩm bơ rang giòn…” Ách? Tiểu nhị nhìn chằm chằm thỏi bạc trắng đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, má ơi, đây là hơn một thỏi nha, chỗ này có đến hơn nửa năm tiền công của mình đó…. Không biết vị khách quan kia có ý gì, ngón tay muốn động lại không dám động, nuốt từng ngụm nước bọt, “Thức ăn có đậu xào thập cẩm, cá ướp hương cà….”
“Ngươi ngồi xuống, trả lời vài câu hỏi của ta. Nói xong rồi, bạc này sẽ là của ngươi.”
“Nhưng, khách quan, tiểu nhân đang làm việc….”
Khách quan không hề nói năng rườm rà, trực tiếp lại lấy thêm một thỏi, đặt bên cạnh đỉnh bạc ban đầu. Trắng bóng, sáng long lanh, làm hoa cả mắt tiểu nhị, khiến tiểu nhị ưỡn ngực lên, khí phách mười phần nói: “Khách quan, ngài muốn hỏi điều gì, chỉ cần lên tiếng tiểu nhân sẽ đáp ngay!”
“Ngồi xuống nói.”
“Không, không, không, tiểu nhân đứng là được.”
“Nhưng bản nhân không có thói quen ngửa đầu cùng người nói chuyện.”
“…A, a, a, tiểu nhân ngồi xuống, tiểu nhân ngồi xuống.” Tiểu nhị đặt mông ghé ngồi trên ghế, cười lấy lòng nói, “Có cần gì, ngài cứ hỏi.”
“Trong Vạn Uyển thành này, có một vị thương gia họ Lương nổi tiếng đúng không?”
“Họ Lương? Ngài chỉ là Lương Đại lão gia?”
“Hắn là hoàng thương?”
“Đúng, đúng, đúng, là hoàng thương. Ngài biết Lương Đại lão gia?”
Hiển nhiên, vị khách quan kia chỉ có toan tính hỏi người, vô tình bị người hỏi, “Vị Lương Đại lão gia đó, mấy hôm trước vừa mới cưới một đứa con dâu vào cửa đúng không?”
“Đúng, đúng, đúng.” Tiểu nhị nhất thời mặt mày hớn hở, “Nghe nói còn là con gái của một vị phú thương. Chúng tiểu nhân vốn là cho rằng đó là một cô nương xấu xí như Vô Diệm, có ai ngờ được a, tân nương tử lại có dáng dấp xinh đẹp như thế. Vừa bước ra đường đã biết thuộc con nhà quyền quý, làm các mỹ nhân trên Vạn Uyển thành này đều biến thành trò hề….”
“Vì sao?”
“… Hả?”
“Vì sao các ngươi sẽ cho rằng cô nương ấy là một nữ nhân xấu xí như Vô Diệm?”
“Ngài không biết sao, với vị công tử Lương gia kia, ai cũng sẽ không cho là hắn có thể lấy được một nữ nhân có gia thế cùng dung mạo tốt đẹp gì đâu? Bất quá……” Tiểu nhịn ghiêng người lên phía trước, thần bí cười nói, “Nghe nói vị Lương thiếu phu nhân kia cũng không phải là không có thiếu sót nha. Nghe nói nàng ở nhà mẹ từng cùng người khác bái đường, nhưng chỉ hành lễ được một nửa, bị chú rể cho……”
“Lương gia vị công tử kia thế nào?”
“A, ngài không biết sao?” Tiểu nhị kinh ngạc trợn mắt nhìn, “Lương gia đại công tử, là một tên ngốc bẩm sinh, đây chính là chuyện mà tất cả mọi người ở Vạn Uyển thành đều biết. Ngài biết Lương Đại lão gia, lại không biết chuyện này?”
“Tên ngốc?” Hắn chấn động, bất chợt nắm chặt lấy cổ tay tiểu nhị, “Ngươi nói, Lương gia đại công tử đó, là Lương công tử cưới La gia tiểu thư Ngọc Hạ quốc, là một tên ngốc bẩm sinh?”
Tiểu nhị bị tia sáng tàn bạo trong mắt khách quan làm giật mình kinh hoảng, há hốc mồm, chỉ ngây ngốc gật đầu.
“Vị hôn phu của La gia tiểu thư, là một tên ngốc? Ngươi không có gạt ta?”
“Này… này… này… tiểu nhân sao dám lừa ngài chứ…Vị công tử ngốc nghếch đó thường hay đưa bạn đến đây ăn cơm, thật ra thì không phải bạn bè gì đâu, toàn là bị người ta lừa gạt đến đây để ăn uống miễn phí mà thôi. Hắn ngây ngô mặc cho người ta lừa gạt, hết lần này đến lần khác……”
Oành! Vị khách đó hất hắn ra, đấm mạnh tay trên bàn.
Tiểu nhị bị dọa cho sợ đến mức nhảy dựng lên. Vị khách quan này rốt cuộc có ân oán gì với Lương gia? Làm ơn đừng vì lời nói của một tên tiểu nhân tham tiền như mình mà gây ra họa hại người khác nha? Làm ơn đừng nha, tuy vị công tử Lương gia kia ngốc thật, nhưng cũng không làm cho ai ghét. Lương Đại lão gia lại có tâm địa hiền hòa thiện lương, là một người tốt a.
“Khách quan, ngài……”
“Bạc lấy đi, cút.”
“Vâng.” Tiểu nhị nhặt lấy ngân lượng dễ dàng kiếm nhất từ trước đến nay, vui vẻ chạy xuống lầu: Lương Đại lão gia, nếu ngài có gì bất trắc, đừng trách tiểu nhân nhé, tiểu nhân cũng chỉ sợ nghèo khổ mà thôi.
Mà vị khách ra tay rộng rãi trên lầu đó, vẫn còn không ngừng dùng tay đấm mạnh lên bàn, một tiếng, một tiếng càng lúc càng mạnh. Chẩn nhi, Chẩn nhi, là ta hại nàng sao? Là ta sao? Nàng nhất định vô cùng hận ta, vô cùng oán ta, phải không? Chẩn nhi a….. Chẩn nhi, ta đã hại nàng đến mức này sao? Ta đã hại nàng đến mức này rồi sao?
“Nương tử, nàng thật không cùng Chi Tâm lên phố sao?”
La Chẩn vùi đầu vào thêu, không nhìn đến đôi mắt to tròn đang nhìn mình đầy trông mong, sẽ làm mình xiêu lòng. “Ta không phải đã nói rồi sao, ta đang tức giận, hôm nay không đi cùng chàng.”
“Đừng tức giận nữa, nương tử đừng tức giận nữa nha.”
Ngốc tử này, nàng tức giận hay không khi nào do hắn định đoạt chứ? “Tóm lại ta đang tức giận, chàng còn không mau ra phố mua đồ chơi tới dụ dỗ ta?”
Gương mặt như đưa đám của Chi Tâm trong nháy mắt chuyển sang sáng rực. “Được! Nương tử muốn cái gì?”
“Chỉ cần có thể để cho ta cao hứng, cái gì cũng được.”
“Chi Tâm biết. Chi Tâm đi a.”
“Nhanh đi, nhanh đi.”
La Chẩn vừa dụ dỗ vừa hù dọa, thật vất vả mới dụ đ