Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
ược hắn đi. Như vậy, một là vì để cho hắn ra đường giải sầu. Trong lúc nàng dưỡng thương, hắn trừ lúc chiếu cố nàng, thì cũng là ở thư phòng giúp bà bà sửa sang lại sổ sách, lấy tâm tính như trẻ con của hắn, sợ là đã buồn bực đến hỏng mất. Hai là nàng muốn khi không có mặt hắn làm chút việc, chuyện này không quá quang minh chánh đại… ừ, làm nương tử, há có thể dạy hư tướng công của mình?
La Chẩn nhìn về phía Hoàn Tố, Hoàn Tố gật đầu. Hai chủ tớ một trước một sau, đi về hướng cửa sau của đại viện. Ở bên trong tiểu viện vắng vẻ nhất ở cửa sau, La Chẩn nhìn thấy người khách mà hôm nay mình đã hẹn gặp mặt.
“Vương tiểu thư.”
“Lương thiếu phu nhân.”
Đối phương đang quan sát mình, La Chẩn cũng đang quan sát đối phương, nghĩ đến tin đồn thật sự không thể tin hết. Ban đầu người ta đồn đãi rằng tướng công mình si ngốc, nhưng nét tuấn mỹ của hắn lại không có ai nói ra. Trên phố mọi người đều đồn đãi Vương tiểu thư người vừa lùn mà lại mập, nhưng chỉ là so sánh với từ “Đáy thắt lưng ong” thì có vẻ hơi đẫy đà một chút, gương mặt thì lại đầy vẻ mỹ lệ.
“Lương thiếu phu nhân, ngài thật sự có thể giúp gia phụ vượt qua nguy cơ?” Mới vừa ngồi xuống, người tới đã không quanh co vòng vèo, vào thẳng chủ đề.
Tốt, quả là danh bất hư truyền. “Vương tiểu thư, quân tử một lời hứa nặng tựa ngàn vàng, lời hứa của một cô nương sao có thể yếu hơn nam tử chứ?”
“Vì sao?”
“Không sao cả. Ta cũng không phải không có lợi ích, trừ tiền vốn, tương lai ta vẫn thu lãi không phải sao?”
“Nhưng tại sao ngài lại muốn trợ giúp gia phụ? Lấy tài lực của Vương gia chúng tôi, nhất định không thể hấp dẫn được Lương thiếu phu nhân…”
“Hấp dẫn ta không phải là tài lực của Vương gia, mà là Vương tiểu thư.”
“Hả?”
“Nếu Vương tiểu thư là một tiểu thư khuê trung bình thường, La Chẩn sẽ không tìm tới Vương gia.”
“Ý gì?”
“Vương tiểu thư từ đầu đến cuối luôn thay Vương viên ngoại xử lý việc kinh doanh, là người nam quyền, đúng không?”
“Vậy thì sao?”
“Vương viên ngoại bởi vì nhẹ dạ tin người khác, tổn thất hơn phân nửa tài sản, Vương tiểu thư vì giúp Vương gia vượt qua cửa ải khó, mới đồng ý Phùng gia cầu hôn. Nếu không, ta dám nói, Vương tiểu thư tất nhiên không thể vừa ý với công tử đó của Phùng gia, đúng không? Huống chi người này còn không biết trân quý Vương tiểu thư, chỉ biết danh tiếng không tốt bên ngoài của tiểu thư.”
“….. Đó là số mệnh của Thu Nhạn….”
“Vương tiểu thư chấp nhận sao?”
“Nếu không thì có thể làm sao chứ?”
“Chấp nhận hoặc không cũng thế, nhưng không nên nhẫn nhục chịu đựng, mặc kệ nó như vậy chứ?”
“Hừ, tên khốn Phùng gia đó, bổn tiểu thư chắc chắn tìm được biện pháp dọn dẹp hắn!”
La Chẩn bật cười.
Vương tiểu thư biết mình mới vừa rồi cũng bất tri bất giác thốt lên lời trong lòng ra ngoài, ngay sau đó hơi thẹn thùng đỏ mặt, “Lương thiếu phu nhân, ý muốn của ngài rốt cuộc là như thế nào?”
“Nói thực cho nàng biết nhé, Vương tiểu thư, vị hôn phu đó của nàng cũng trêu chọc ta, làm cho ta rất không vui.”
“…Thu Nhạn có nghe nói.” Vương tiểu thư đã sớm nghe nói, tên hôn phu bất tài vô dụng trước kia thẳng thừng chê nàng vừa lùn vừa mập, lại xấu xí, mấy hôm trước ở quán cháo trêu cợt Lương thiếu phu nhân. Tên oắt con vô dụng đó, cũng chỉ có thể làm những chuyện hạ lưu như thế thôi, một tên ngốc không thể chịu đựng nỗi, Phùng gia sớm muộn gì cũng thất bại ở trên tay của hắn.
“Vương tiểu thư, hôn ước đã định, cộng thêm giao tình của Vương viên ngoại cùng Phùng đại tài chủ. Nhưng sau khi được gả đi, cuộc sống khi đó mới thực sự được bắt đầu. Người kì dị như Phùng công tử, tiểu thư yếu hắn ta sẽ lấn lướt.”
Ngược lại, ngươi mạnh, hắn nhất định sẽ yếu, người nọ, hắn là một đống bùn nhão xây thành tường sao có thể chống đỡ nổi.
“Thu Nhạn hiểu Lương thiếu phu nhân vui lòng trợ giúp gia phụ, lại đích danh muốn gặp Thu Nhạn, là vì muốn mượn tay của Thu Nhạn trừng trị tên nhu nhược bất tài đó.”
“Vương tiểu thư có đáp ứng hay không?”
“Dĩ nhiên đáp ứng. Phàm là chuyện có thể cứu Vương gia, Thu Nhạn nhất định sẽ đáp ứng.” Nếu có Lương gia giúp đỡ, Vương gia nhất định có thể cải tử hồi sanh. Gia phụ không có con trai, nên đem nữ nhi duy nhất như nàng làm thành hòn ngọc quý trên tay, nàng há có thể để cho nửa đời tâm huyết của phụ thân trôi theo dòng nước chứ?”
“Lương gia cái khác không có, nhưng kỳ dược(*) chữa người có rất nhiều, nếu Vương tiểu thư cần, lúc nào cũng có thể đến Bách Thảo viên để lấy.”
(* Những loại thuốc kì lạ)
“Cứ quyết định như vậy.” Nhất cử lưỡng tiện, vừa giúp cha thoát khỏi cảnh khó khăn, đồng thời cũng có thể níu lấy tên nhu nhược của Phùng gia ra trao đổi, cớ sao mà không làm?
Không lâu sau, Phùng gia cưới Vương gia tiểu thư làm vợ. Trên hỉ đường, tân lang đã làm khó tân nương đủ điều, nào là trong nhà không có chuồng heo không nuôi nổi heo mập vân vân, Vương lão gia nghe được, đương trường suýt chút nữa tắt thở, đi không nổi, Phùng đại tài chủ cầm gia pháp mới đem đứa con trai mất dạy của mình trấn áp. Nhưng năm ngày sau, danh tiếng về người đàn