Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

a.
Thế nhưng học kỳ này không giống trước, học kỳ này học sinh lớp mười không còn thuần khiết như học kỳ trước, cũng đã thành thục hơn lại không bận rộn thi cử như lớp mười hai, mà Đào Bảo Nhi bị lão quản gia huấn luyện suốt một kỳ nghỉ hè, toàn thân tỏa ra phong cách thanh lịch, ưu nhã mà chính cô cũng không biết, giống như là phủi sạch lớp bụi bẩn bám bên ngoài của viên đá quý, khiến nó phát ra ánh sáng khiến mọi người phải ngưỡng mộ.
Lập tức, bởi vì thái độ lạnh nhạt từ chối mọi người ở khoảng cách ngàn dặm của Bảo Nhi lại khiến cho những thiếu niên trước kia đã nguội tâm, một lần nữa lại bùng lên ngọn lửa nhiệt tình.
Rất ưu nhã, một cô gái vừa giỏi thể thao lại có khí chất cao quý đặc trưng thật là quá ít.
Vừa tan học thì có rất nhiều bạn học chờ sẵn trên con đường Đào Bảo Nhi bắt buộc phải đi qua.
"Đào Bảo Nhi, tớ thích cậu." Nói xong, một bó to hoa đã đập tới.
"Đào Bảo Nhi, tớ thích cậu." Tiếp một bọc lớn chocolate lại bay tới.
"Đào Bảo Nhi, tớ thích cậu." Một xấp thư tình thật dầy bay tới đây.
Cứ như vậy giờ tan học mỗi ngày Bảo Nhi cũng bị bao vây rất chặt, ép cô thật muốn mang con dao phay tới trường, nếu có người nào đi tới cô sẽ vung dao, băm băm băm. . . . . .
Mỗi khi như vậy Bình An cũng đều lặng yên đứng ở bên cạnh Bảo Nhi, nhìn Bảo Nhi cự tuyệt nhiều người như vậy, muốn mở miệng nói, vẫn không dám nói ra, so sánh với những người đó hắn còn may mắn hơn, ít nhất hiện tại hắn cũng còn được ở rất gần với Bảo Nhi.
Vậy mà những người đó có mấy lần bị Đào Bảo Nhi bỏ lại sau xe mô tô, lại có người lái xe đi theo phía sau cô, theo tới tận khu biệt thự.
Thiếu niên tuổi trẻ mắc phải sai lầm nguyên nhân nhiều nhất cũng là do tình cảm kích thích, làm thế nào cũng không thể mở được cổng chính của biệt thự, một đám thiếu niên si tình ngốc nghếch nhìn lên tường cao, thương lượng với nhau tìm cách để trèo tường . . . . . .
Nhìn đám thiếu niên si ngốc đứng canh giữ ở cổng lớn của biệt thự, lão quản gia nhìn một chuỗi bánh chưng sau lưng Bảo Nhi, mặt mày cong cong cười: " Hơi thở mùa xuân đã đến rồi, tuổi trẻ thật tốt."
Abe tò mò hỏi: "What??, bây giờ không phải là đang mùa thu hay sao?."
Tịch đêm mặt đen càng thêm tối, thật bất mãn khi thấy bọn người kia dám có ý đồ đối với người hắn để mắt tới, tiếng gặm cà rốt cũng đặc biệt kéo dài: "Răng rắc rắc" "Răng rắc rắc" "Răng rắc rắc" . . . . . .



Các tư thế quan hệ vợ chồng
Suốt cả kỳ nghỉ hè Đào Bảo Nhi không hề bước chân vào nhà, bởi vì cô vốn cũng đã bị Đào gia quên lãng rồi.
Tô Cầm cả ngày ở bên cạnh chồng thổi lời nói bên gối, khiến Đào Khánh Hoa tự cho mình là đúng khi để con gái biết cách tự lập cuộc sống ở bên ngoài, nhất là khi đứa con gái đó đã trở thành một hình tượng phản nghịch khắc sâu vào trong suy nghĩ của hắn.
Đào Khánh hoa chỉ cần nghĩ đến con gái mình mới 16 tuổi đã ở cùng với đàn ông, thậm chí còn có thể đem thân ra bán liền đỏ mặt tía tai, quả thật là làm hắn quá mất mặt, hắn chỉ hận không thể ngay lập tức kéo Bảo Nhi về đánh cho một trận.
Nhưng là mỗi lần Tô Cầm đều dịu dàng khuyên nhủ, muốn tha thứ cho con bé, Tô Cầm nói đó là những hành động bộc phát trong thời kỳ phản nghịch, anh là đàn ông, chuyện này cũng không tiện tham gia, cô ấy sẽ chú ý, anh đã phải vất vả đi làm cả ngày lại còn phải lo lắng thêm nhiều việc như vậy, thật là quá cực khổ. . . . . .
Đáy lòng cô cất giữ sự lạc quan của mẹ, ở vào lúc đau khổ nhất khó khăn nhất cô vẫn giữ vững niềm tin vào sự lạc quan không thực tế ấy.
Cô đã phải trải qua cuộc sống đầy chua cay như một đứa trẻ không nhà, tuy nhiên nó cũng giống như là quá trình lột xác của một con sâu trong cái tổ kén vậy, cô sẽ từ từ chui ra khỏi tổ kén và hóa thân thành một con bướm xinh đẹp.
. . . . . .
Tô Cầm dưới sự huyên náo của con gái quyết định sẽ tổ chức một buổi đấu giá từ thiện trong trường học. Nhờ trường học chọn lựa ra những học sinh nữ có kiến thức và biết các lễ nghi làm người phục vụ trong buổi đấu giá.
"Để cho Bảo Nhi làm một nhân viên phục vụ thì có thể làm gì nó được hay sao ạ?" Đào Thi Thi không hiểu.
"Đến lúc đó con sẽ hiểu." Tô Cầm cười ưu nhã đầy thâm ý.
Trong lòng nghĩ đến con gái mình bị con tiểu tiện nhân này khi dễ quá đáng quá, liền muốn hạ nhục nó ngay trước mặt con gái cho hả giận, nó đã quá tự phụ rồi, mình không tin là với kiến thức và tác phong trong lễ nghi con gái mình sẽ bị thua bởi cái con nhóc cái gì cũng không biết kia.
Ngoại trừ hai người này đang tính kế với Đào Bảo Nhi, trong biệt thự, Tịch Nhan cũng cùng lão quản gia xảy ra tranh chấp về vấn đề của Đào Bảo Nhi.
Tịch Nhan mặt than đứng ở trước mặt lão quản gia, nghiêm túc nói: "Yêu sớm không tốt."
Lão quản gia vừa nghe kích động nói: "Cậu cũng đã yêu mến một cô gái? Cậu cũng mấy trăm tuổi rồi, nếu đã yêu thích thì cũng phải hành động đi thôi...!"
Tịch Nhan mặt than co rút, cau mày nói: "Không phải là tôi."
"Đó là Abe, Abe đã có người mình thích sao, gào khóc, có phải một cô gái nhỏ mập mạp h