XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1495 lượt.

ay không, rất tò mò , thật là muốn được nhìn xem một chút." Lão quản gia mặt bát quái, ánh mắt kích động đảo loạn.
Tịch Nhan hết ý kiến, lão đầu này càng già càng không đứng đắn rồi.
"Ấy là nói Bảo Nhi." Tịch Nhan lúc nói lời này đại khái mặt đỏ hồng.
"Bảo Nhi?" Lão quản gia dừng một chút, không hiểu mình rất vô tình hay vì lý do gì mà Tiểu Tịch sẽ nhớ thương một con người, chẳng lẽ lúc hắn không có ở đây đã bỏ lỡ cái gì?
Hắn mặt thâm ý nhìn chằm chằm Tịch Nhan.
Tịch Nhan mặt thản nhiên nói: "Cô ấy mới 16 tuổi, lúc 16 tuổi chúng ta còn chưa được phép bay."
Lão quản gia mặt kinh ngạc nói: "Cậu không hiểu rồi, loài người bọn họ 16 tuổi là có thể lập gia đình sinh con được rồi."
Tịch Nhan đầu đầy vạch đen, nghĩ tới con người kia cả ngày ngược xuôi tràn đầy sức sống ôm theo một đứa bé cho bú? Chuyện gì sẽ xảy ra? Hắn kiên định lắc đầu một cái: "Không được."
Lão quản gia còn căn cứ vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình: "Cái này là thật đấy, quá trình sinh trưởng của loài người bọn họ chu kỳ rất ngắn, 16 tuổi đã bắt đầu trổ mã trưởng thành rồi."
Tịch nhan mặt càng thêm tối đen, trên mặt lại bắt đầu phát ra hàn băng, nhìn lão đầu vẫn còn đang ngứa mồm giải thích nào là trước kia hoàng hậu phi tử chỉ có bao nhiêu tuổi cái gì gì. . . . , hắn lấy ra một cây cà rốt, thanh thúy cắn một cái: "Rắc rắc."
Thấy lão quản gia không có phản ứng, vẫn còn càu nhàu.
Hắn lại cắn một cái: "Rắc rắc."
"Tiểu Tịch, ta là nói thật, loài người 16 tuổi không chỉ có thể nói chuyện yêu đương, thậm chí lập gia đình sinh con đều có thể ấy chứ, tuy rằng xã hội hiện đại thì có muộn hơn một chút, thế nhưng con gái mà để tới 28 tuổi mà còn không xuất giá thì cũng được xếp vào hàng gái già rồi, cậu đừng nhìn ta như vậy, cậu muốn nói gì sao? Muốn nói gì thì cứ trực tiếp nói ra đi. . . . . ." Lão quản gia vẫn chưa thỏa mãn nói liền một hơi.
Tịch Nhan mặt lạnh lùng, chợt hơi cười, nói ba chữ: "Miêu Đầu Ưng."
Lão quản gia lập tức ngậm miệng.
Mặt hoảng sợ, cậu ta làm sao lại biết được. . . . . .
Tịch Nhan vẫn duy trì nụ cười, nhìn lão quản gia.
"Ai nha, 16 tuổi mà đã yêu thật là quá sớm, ta sẽ dạy bảo con bé, đứa bé này, thật không hiểu chuyện rồi." Lão quản gia sắc mặt bình tĩnh từng bước từng bước nhanh chóng quay đầu chạy mất hút.
Chủ nhật, Bảo Nhi đang lau chùi bàn ghế, thấy bộ xương khô của lão quản gia ôm một đống sách cao hơn nửa thước so với cái đầu lão, run rẩy đi tới đại sảnh.
"Cẩn thận. . . . . ." Bảo Nhi mới vừa mở miệng.
Lão quản gia đã bước tới chỗ sàn nhà vừa lau xong vẫn chưa kịp khô, hiên ngang ngã xuống, dường như còn nghe thấy tiếng lộp bộp vang vọng . . . . . . Gẫy xương sao???
"Lúc gia gia, ông không sao chớ." Bảo Nhi vội vàng chạy tới.
"Không sao, không có việc gì." Lão quản gia kiên cường tự mình bò dậy, chỉ nghe được khớp xương lộp bộp một tiếng. . . . . . Lại gẫy thêm cái xương nữa hả ? Tựa hồ rất đau, hắn còn cố nhếch môi duy trì nụ cười phong độ.
Bảo Nhi nhìn mà tim gan run sợ.
"À, những sách này đều là lấy cho cháu." Quản gia lần nữa nhặt lên một chồng sách, ôm đến bàn, giao cho Bảo Nhi.
"Gì? Vẫn còn phải học tiếp khóa học làm Quản gia sao? Cháu còn phải đi học không có nhiều thời gian như vậy." Bảo Nhi nhớ tới kỳ nghỉ hè bi ai thống khổ của mình, cho đến bây giờ lòng vẫn còn sợ hãi, thật là khiến người ta đau bao tử mà.
"Biển học vô bờ, lấy sự cần cù làm thuyền sách vở như mái chèo, tìm ra một con đường chân chính dành cho mình." Lão quản gia làm ra vẻ của người học vấn uyên thâm cảm thán một câu, trong lòng thì réo gào ầm ĩ, thằng nhóc Tiểu Tịch này, cậy có đôi cánh cứng cáp rồi, lại dám lấy chuyện yêu đương ngày xưa ra uy hiếp hắn, thật là đáng chết mà.
Bảo Nhi cảm giác lão đầu lại muốn thực nghiệm một phương pháp mới nào đó, cái vẻ mặt gian xảo kia đã để lộ ý đồ của lão, vừa nhìn vào đã thấy tựa như tên lường gạt bán thuốc tăng lực ở ngoài phố vậy.
Lão quản gia mặc kệ Bảo Nhi có học hay không, dù thế nào đi nữa nhiệm vụ của hắn chỉ là đem sách tới, hôm nay hắn còn có hẹn đi ăn cơm với bà Vương ở biệt thự dưới chân núi, đem sách ném cho Bảo Nhi là mình có thể đi được rồi.
Bảo Nhi cũng không để ý tới chồng sách nữa, tiếp tục lau chùi.
Buổi tối, lão quản gia có đi ra ngoài mua thức ăn thật hay không cũng không thèm trở lại nữa, đoán chừng đi theo bà Vương đến hội người cao tuổi khiêu vũ mất rồi, lão già kia còn giả vờ mình không biết nhảy, quấn lấy lão bà bắt người ta dạy hắn nhảy, nhân cơ hội ăn đậu hũ của lão bà, thật không biết xấu hổ.
Abe rất kích động, lão quản gia không có ở đây, hắn nắm chặt cơ hội mở máy tính ra chơi trò chơi, vượt qua cửa ải thứ ba đen tối, nghiến răng ken két.
Tịch Nhan nhìn chằm chằm Bảo Nhi, nhìn thẳng trực diện.
Bảo Nhi đang làm đề toán học, thình lình ngẩng đầu, nhìn thấy Tịch Nhan đang nhìn mình, giật mình, vội vàng cúi đầu, thầm nghĩ: "Ánh mắt kia nhất định là lướt ngang qua, lướt ngang qua."
Sau đó sẽ ngẩng đầu, phát hiện hắn vẫn còn nhìn mình chằm chằm, càng tỏ rõ sự khẩn trương, cô cúi