Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

ỉ có một lần, năm nay nho được mùa nên tươi tốt hơn năm ngoái rất nhiều, hơn nữa còn có tiệc chúc mừng. Mấy ngày nữa là sinh nhật lần thứ 18 của em, chị không muốn đến chúc mừng em sao?”
Cô xem đi xem lại bức thư nhiều lần, tưởng tượng một đứa trẻ lớn lên trong môi trường với những dòng chữ thật đơn thuần, mỗi câu đều dùng tiếng Trung, đáy lòng cô lại có cảm xúc mềm mại, nhộn nhạo. Vợ Lý Từ cũng gọi điện cho cô, bà nói chuyện ôn nhu, mang theo chút âm hưởng Giang Nam: “Chúng ta đều rất mong con tới.”
Cô suy nghĩ hai ngày, bắt đầu thu dọn hành lý.
Cả nhà ba người của Lý Từ đều chào đón cô đến. Nhất là Lý Mộc Trừng cá tính thẳng thắn, hướng ngoại rất nhiệt tình với cô, đưa cô đi tham quan khắp nơi, gần như muốn đem lịch sử của từng nhánh cây cọng cỏ kể cho cô nghe.
Phong cảnh nơi đây đẹp như tranh vẽ, một nơi thế ngoại đào viên thanh bình. Trên bức tường trắng phủ đầy dây leo xanh lục, từ bệ cửa sổ rũ xuống những nhành hoa như thác nước màu hồng nhạt, bất cứ con đường mòn nào cũng xanh ngắt một màu mát mắt, hương hoa xông vào mũi. Vừa ra khỏi cửa đã thấy được vườn nho đang mùa thu hoạch, trải dài một màu xanh tít tắp nhưng nhìn gần lại óng ánh.
Thân phận của Lý Từ trong trang viên này không thấp, dọc đường đi mọi người luôn kính cẩn, hòa ái với cô. Lý Mộc Trừng lúc nào cũng nói vừa nói chuyện vừa cười đùa huyên náo với họ, màu tóc và màu da của cô bé tại đây hoàn toàn khác biệt nhưng lại thích nghi rất tốt với hoàn cảnh. Điều này khiến Trần Tử Dữu nhớ lại những năm mình du học nước ngoài, tựa như một giọt dầu rơi vào nước, cho tới bây giờ cũng không thể hòa nhập được, dầu rằng hai người họ có nhiều nét giống nhau.
Qua sự thuyết minh lộn xộn của Lý Mộc Trừng, đại khái cô đã hiểu được tất cả. Trang viên đi đến hết ngày cũng không tới được điểm cuối này chỉ là một phần nhỏ sản nghiệp của Chu gia. Chu gia là Hoa kiều một thế kỷ trước đã di dân đến đây, trải qua gần trăm năm tích lũy đã có được của cải không đếm hết. Cái này vốn là do bạn học của Lý Mộc Trừng nói, phát âm tiếng Trung rất chuẩn nhưng thuyết minh rất gian nan.
Trần Tử Dữu kiến thức hạn hẹp, đến giờ chưa từng nghe qua có gia tộc người Hoa nào như vậy, khi học hành lúc trước cũng không tìm thấy cái tên này.
Chưa đến vài ngày cô đã gặp được hai thành viên của gia tộc “người Hoa” kiêu ngạo này, đúng là hai người con lai, bề ngoài quý phái, lại nói lưu loát tiếng Trung nhưng bộ mặt ngạo mạn, vênh váo sai khiến người khác.
“Mấy kẻ đáng ghét. Cha chỉ giúp việc cho Lê Hiên thiếu gia chứ chẳng phải người hầu của họ!” khi họ đi khỏi, Lý Mộc Trừng hậm hực.
Hai người kia cô cũng không thích. Tuy quần áo tươm tất, khuôn mặt anh tuấn, còn có chút quen thuộc với cô nhưng bộ dáng cao cao tại thượng đó làm cô không ưa nổi. Hơn nữa, họ dường như rất có hứng thú với Trần Tử Dữu, cử chỉ ngả ngớn, lời nói ám muội mời cô cùng tham gia buổi tiệc cuối tuần của họ trong thành phố, cô suýt đã xoay người bỏ đi.
“Lê Hiên thiếu gia hoàn toàn khác với họ! Lê Hiên thiếu gia mới là chủ nhân chân chính của trang viên này!” Cô bé liều mạng cường điệu, nhắc tới “Lê Hiên thiếu gia” thì ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Thì ra, trang viên này vốn là của hồi môn của Chu lão phu nhân. Lý Mộc Trừng kể, năm ‘Lê Hiên thiếu gia’ mười tám tuổi, lão phu nhân đã để anh đứng tên trang viên như món quà sinh nhật, anh là cháu đích tôn của Chu lão phu nhân, từ nhỏ đã mất cha mẹ, được lão phu nhân tự tay nuôi dạy. Lý Từ đã từng làm lái xe cho Lê Hiên đại thiếu gia nhiều năm, sau đó khi vị thiếu gia này đi học đại học đã cho ông đến đây.
“Lê Hiên thiếu gia một năm chỉ về đây hai lần. Năm ngoái anh ấy gặp chút phiền phức. Em đã không gặp anh ấy hơn một năm rồi.” Cô bé nói, “cha nói năm nay anh ấy nhất định sẽ trở về. Chỉ tiếc là mấy tên đáng ghét lúc nãy cũng sẽ tham dự.”
Mấy ngày này Lý Mộc Trừng liên tục lải nhải chuyện về ‘Lê Hiên thiếu gia’: Lê Hiên thiếu gia tử tế thế nào, lịch sự, tao nhã, khiêm tốn, học rộng tài cao, phong thái phi phàm ra sao… Trong đầu Tử Dữu bỗng nhảy ra một hình ảnh lập lòe sáng rỡ nhưng lại khiêm tốn – Chu công tử xa xăm! Sau đó có một bầy quạ màu vàng vỗ cánh bay về phía trời xanh. Lý Mộc Trừng thắc mắc: “Cái gì mà ‘xa xăm’? Cùng lắm thì danh xưng ‘Chu công tử’ này nghe cũng rất hay đó chớ.”
Hai ngày sau, vị lão phu nhân cao tuổi nhất, nhiều quyền uy nhất của Chu gia đã xuất hiện. Ngay trong tối bà ấy đến, Trần Tử Dữu đã được đưa đến nhà lớn để gặp bà.
Vị phu nhân này lúc còn trẻ chắc chắn là một mỹ nhân, bây giờ mặc dù đã hơn 80 nhưng đôi mắt quắc thước, bước đi vững vàng, lúc nói chuyện thì rất khí phách.
“Lý Tử, chúc mừng ông cả nhà đoàn tụ.” Không đợi trả lời, bà ấy đã dời mắt đến Trần Tử Dữu, “lớn lên cũng không tệ lắm nhưng hơi gầy. Tính khi nào thì di dân tới đây?”
Mọi người ai nấy đều lúng túng. Cô nhẹ giọng nói: “Tạm thời cháu không có ý nghĩ này ạ.”
“Ta nghe nói bên kia cháu chỉ có một mình, đương nhiên là cháu phải đến ở với cha rồi. Theo truyền thống của người Trung Quốc, con gái không phải nên gần gia đình một chú