Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.

trong phòng Trần Tử Dữu nghe một đĩa nhạc họ mới mua hai hôm trước, cùng ngẩn người yên lặng nhìn chằm chằm vào hộp hoa lan.
“Lê Hiên thiếu gia đáng lẽ tuần sau mới về, có ai ngờ anh ấy lại về sớm vậy đâu.”
Cái tên làm Trần Tử Dữu đang ngồi bất động một lúc lâu thoáng cựa mình. Cô hỏi: “Hôm qua là anh ta đưa chị về hả?”
“Cha mẹ đi đón chị về.”
“Đúng ạ, rất giỏi đó nha.”
Tử Dữu im lặng úp bức ảnh lại, cẩn thận trả cho Lý Mộc Trừng: “Chị hơi chóng mặt, muốn ngủ một chút.”
“Vậy em ra ngoài trước, chị nghỉ ngơi đi.” Trước khi đi còn quay lại nhìn hộp hoa lan, “Chị Tử Dữu, hoa này cho em vài bông nhá? Lần trước em chỉ muốn hái vài bông nhưng người làm vườn không cho.”
“Nếu thích em cứ lấy hết đi.”
“Như vậy sao được, đây là của Lê Hiên thiếu gia tặng chị mà, bạn gái trước kia của anh ấy đều chẳng được nhận hoa đâu.”
“Chị bị dị ứng với phấn hoa, em giúp chị mang hết đi.”
“Vâng, cả thiếp cũng cho em luôn hả? Lần đầu tiên em thấy anh ấy ghi tiếng Trung đấy.”
Đêm đó, Trần Tử Dữu tỉnh lại từ cơn mơ, uống chút nước rồi đến bên cửa sổ ngắm sao cả nửa tiếng, lại lấy cuốn tiểu thuyết dày bên giường cô dùng để ru ngủ mở ra xem nhiều trang mới có chút buồn ngủ, trong mơ cô lại thấy những chuyện trước đây.
Sáng sớm hôm sau, Lý Mộc Trừng và bạn học tụ tập, Lâm Lâm rủ Trần Tử Dữu đi cùng lên trấn trên mua đồ.
Thị trấn nhỏ còn giữ nguyên dáng dấp tự nhiên, nhà xây bằng gạch, đường lát đá xanh, dọc đường hoa tươi nở rộ, có người ngồi chỗ mát mẻ nhàn nhã uống rượu nói chuyện phiếm.
Lâm Lâm là một người phụ nữ tính tình hoạt bát, dọc đường đi nói cho Trần Tử Dữu biết không ít chuyện về nơi này và những chuyện lạ lùng, cũng nói tới Chu gia thần bí đó.
Bà nhắc tới Chu đại thiếu gia nổi tiếng kia: “Cậu ấy là cháu đích tôn của lão phu nhân, được lão phu nhân tự tay nuôi dưỡng. Tính cách cậu ấy khác người, khó hiểu nhưng đối với chúng tôi rất tốt, không tự cao tự đại.”
Hai người hiều nhu yếu phẩm, còn có hai ba món đồ trang sức. Trong trấn mới mở một tiệm bán hàng độc, Tử Dữu cũng mua một chai nước hoa, mùi rất khó ngửi nhưng cái chai hình bầu rượu màu xanh lại được làm bằng pha lê tinh xảo và dễ thương. Lâm Lâm bị lừa mua phải một mẫu thiên thạch Tiệp Khắc nghe nói có thể chữa mệt mỏi và đau đầu, khảm trên một sợi dây chuyền bằng bạc cũ kỹ. Bà lập tức đeo dây lên cổ, cười nói Lý Từ gần đây hay đau đầu, có thể cho ông mượn.
Hai người lái xe về thì Lâm Lâm chợt nhớ tới phải đến nhà lớn ở trang viên để giao đồ.
Tử Dữu không muốn vào, chỉ vừa nghĩ có thể sẽ gặp lão phu nhân cô đã thấy sợ rồi. Lâm Lâm hiểu ý nên dừng xe ở sân sau, chỉ vào khu vườn nói: “Con có thể đi dạo, cảnh rất đẹp nhưng đừng đi xa quá, nếu lạc đường nhớ gọi điện cho dì. Lát nữa dì sẽ đến tìm con.”
Trần Tử Dữu chậm rãi đi dọc theo một con đường lát đá cuội. Sau tòa nhà to này, hoa viên và cây cảnh được bài trí lộn xộn khác lạ, không hoàn toàn giống khu vườn phương tây vừa nhìn đã thấy hết, lại có kiểu cổ điển, ý vị của khu vườn Trung Quốc, cảm giác này sao mà quen thuộc thế, dường như cô đã từng tới nơi này rồi.
Gió mang theo hơi lạnh đùa nghịch trước mặt, thổi đến một mùi hương thơm ngát, cô theo hướng gió bước tới thì thấy một hồ sen. Đá cuội xây thành một hồ sen hình bán nguyệt cũng không lớn hơn hồ bơi bao nhiêu, nước hồ trong vắt, lục bình và lá sen chen lẫn, những đóa sen trắng duyên dáng yêu kiều.
Một trận gió lại vờn qua, phiến lá sen liền hóa thành từng đợt sóng lục sắc lay động, những cành sen trắng bỗng hóa thành những cô gái nhảy múa. Không biết có phải bởi hương hoa trong khu vườn mà cảnh sắc trước mắt phảng phất toát lên thứ ma lực mê ly, mộng ảo làm cô thất thần.
Khi cơn gió bất ngờ dừng lại, hồ sen cũng khôi phục sự thanh bình, người đang ngồi phía bên kia hồ không biết đã nhìn cô bao lâu.
Chu Lê Hiên thiếu gia lúc này đang ngồi phía đối diện, cách cô một cái hồ hoa sen, phong thái ung dung, vẻ mặt biến hóa. Anh mỉm cười với cô, mặc dù khoảng cách rất xa, khó thấy rõ được nhưng những đóa sen trắng như bị biến mất trong nụ cười của anh.
Cô hoàn toàn không để ý phía trước có người. Lá xanh hoa trắng theo gió chập chờn đã chắn mất tầm nhìn của cô.
Trần Tử Dữu đứng yên một lúc, sau đó chậm rãi vòng qua hồ sen đến bên cạnh anh. Đây là đất của anh còn cô lại là người tự ý xông vào. Anh có thể ngồi im bất động, cô cũng không thể làm như không nhìn thấy anh.
Cô chỉ nói một câu “Chào anh”, sau đó không nói gì nữa.
Người trước mặt này, tuy biểu lộ nhu hòa, ánh mắt bình tĩnh, bộ dáng gọn gàng vô hại nhưng quanh thân lại tràn ngập khí thế bức người.
Có lẽ vừa rồi cũng không phải là lá và hoa đã che mất bóng dáng của anh. Anh mặc áo sơ mi trắng, da tái nhợt đến trắng bệch, nét mặt an tường, ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu lên mặt anh hình thành các điểm sáng lưu động, phía sau anh là một hồ nước gợn sóng lăn tăn, cả người anh như đã hòa làm một với hoa sen, chẳng trách cô không thấy được.
“Mời ngồi, Lý tiểu thư.” Chu Lê Hiên ngẩng đầu chỉ phía đối diện, ngữ điệu lịch sự nhưng