Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
nh chỉ là bị lỡ dở công việc của mình thôi, còn em thì bị mất việc rồi”, thế là đề tài câu chuyện của hai người thay đổi từ “số điện thoại đường dây nóng của Giang Viễn Hàng” thành “Tiểu Lạc bị mất việc” và Viễn Hàng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vừa khó khăn vừa vinh quang là làm “thùng rác” để đựng hết nỗi niềm của Tiểu Lạc.
Viễn Hàng ngoài việc an ủi, hỏi thăm Tiểu Lạc ra, anh còn muốn đòi quyền lợi cho cô, ủng hộ cô phải đi đòi tiền bồi thường.
Tiểu Lạc vốn không định ôm hy vọng về khoản tiền bồi thường đó nữa nhưng sự cổ vũ của Viễn Hàng khiến cô lại sốt ruột muốn đòi lại khoản tiền. Trước kia họ đã kí hợp đồng lao động với công ty, theo luật lao động, cho dù có sa thải cũng phải báo trước cho nhân viên thời gian một tháng để họ còn chuẩn bị. Nhưng công ty cô thì sao? Chẳng nói một lời, coi việc sa thải nhân viên giống như nhổ tận gốc một cây củ cải.
Lúc ấy, Tiểu Lạc vẫn nghĩ đó cũng là một cách hay để tự giảm bớt áp lực cho mình. Giờ gặp phải sự cố ngoài ý muốn “bỗng nhiên bị sa thải tập thể” cô mới thấy phương pháp tự giảm áp lực này rất hiệu quả.
Nếu chúng ta không thể thay đổi được sự thật thì việc duy nhất có thể làm là chấp nhận sự thật và thay đổi chính mình.
“Cậu nói cũng phải. Đúng rồi, cứ tán phét với cậu khiến mình suýt nữa quên mất việc chính. Tiểu Lý nói tiền bồi thường nhất định phải đi lấy. Hay là tất cả chúng ta lại đi một chuyến xem sao?” Vương Miêu nói.
“Được, được, khi nào đi? Ai sẽ dẫn đầu?” Tiểu Lạc vốn cũng có ý định đi đòi tiền bồi thường, bây giờ mọi người cũng đều có ý đó thì chẳng phải có thể huy động lực lượng đông đảo này cùng đến đòi Phó giám đốc Tiêu một phen sao?
“Tiểu Lý nói anh ấy sẽ dẫn đầu, thứ Sáu này đi. Anh ấy còn nói nếu không đòi được thì nhất định không về. Phải ép Phó giám đốc Tiêu bằng được.”
“Vậy được, thứ Sáu mình cũng đi, nếu bọn họ không trả tiền bồi thường thì chúng ta cứ ngồi đó cho đến khi nào trả mới thôi.” Tiểu Lạc bỗng cảm thấy mình lúc này như biến thành một thanh niên đầy nhiệt huyết của thời đại mới.
***
Thứ Sáu, khi Trình Hạo tan sở về nhà, anh phát hiện Tiểu Lạc trông như quả cà tím, đầu gục xuống, nét mặt buồn rười rượi.
Anh cảm thấy có điều gì đó không đúng, được ở nhà không phải là ước mơ xưa nay của Tiểu Lạc sao? Bây giờ cô ấy mới ở nhà được có mấy ngày, sao trông đã tiều tụy như bông hoa bị mất nước thế này?
“Em bị cảm vẫn chưa khỏi à?”
“Không phải là ngoại cảm mà là tâm bệnh.”
“Tại sao vậy?”
“Có người bắt nạt em.” Tiểu Lạc lí nhí đáp. Cô không thể nhẫn nhịn được nữa nên đã kể lại tường tận việc hôm nay cùng đồng nghiệp đến cơ quan đòi tiền bồi thường cho Trình Hạo nghe.
“À, thì ra là vì chuyện này.” Trình Hạo nghe xong liền mỉm cười.
“Hơ, Trình Hạo, tại sao lần nào em bị người khác bắt nạt anh đều cười thế?” Tiểu Lạc thật sự đang buồn rũ rượi. Lần trước khi cô kể cho anh nghe chuyện đột nhiên mình bị thất nghiệp, anh đã cười. Lần này, cô và đồng nghiệp đi đòi tiền bồi thường thì bị công ty cho leo cây, anh lại cười.
“Mỗi lần ngã là một lần bớt dại, bị thiệt thòi cũng là điều hạnh phúc. Mỗi lần bị thiệt thòi sẽ tích lũy thêm một phần kinh nghiệm cho mình, tại sao lại không cười chứ? Hơn nữa, mất việc cũng không phải là vấn đề gì nghiêm trọng lắm.” Trình Hạo an ủi Tiểu Lạc.
“Nhưng lúc nào cũng bị thiệt thòi không phải là vấn đề sao? Theo hợp đồng mà bọn em đã ký với công ty, họ làm như thế thì phải bồi thường hai tháng lương cho bọn em. Sao bây giờ họ lại nuốt lời chứ?” Tiểu Lạc vẫn tức giận.
“Việc bọn em đòi tiền bồi thường lần này là đúng, anh rất tán thành. Nhưng mà cách đòi của bọn em không đúng. Việc này phải dùng trí, phải dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi của bọn em.”
“Anh nói thì dễ nhưng làm thì khó lắm. Nếu việc này xảy ra với anh, chắc gì anh đã đòi được tiền bồi thường.” Tiểu Lạc nói với vẻ không phục.
“Vậy thì thế này đi, việc đòi tiền bồi thường lần này của bọn em cứ để anh lo. Anh sẽ có cách để bọn em nhận được tiền bồi thường.” Trình Hạo nói rất tự tin.
“Thật không?” Tiểu Lạc bán tín bán nghi hỏi lại.
“Hãy tin tưởng chồng của em một chút có được không.” Trình Hạo vỗ ngực, trong lòng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Anh bảo Tiểu Lạc kể lại tưởng tận mọi việc từ đầu đến cuối, sau đó lên mạng tra một số điều khoản có liên quan trong Luật Lao động rồi làm đơn gửi Ủy ban Trọng tài Lao động, sau đó giao lại tờ đơn cho Tiểu Lạc và nói: “Em đem phô tô tờ đơn này và ngày mai hẹn với những đồng nghiệp bị sa thải để họ cùng ý tên vào hai tờ đơn này rồi mang về đây cho anh.”
“Anh định gửi hai bản đơn này cho Ủy ban Trọng tài Lao động sao?” Tiểu Lạc có vẻ thắc mắc liền hỏi.
“Cái này thiên cơ không thể tiết lộ. Ha ha, em cứ làm theo lời anh dặn đi.” Trình Hạo tỏ vẻ bí mật với Tiểu Lạc.
“Hơ, anh chơi trò úp mở với em à? Được, em sẽ làm như anh nói. Nếu đến lúc đó mà không lấy được tiền bồi thường thì xem em sẽ xử lý anh thế nào.” Tiểu Lạc vừa nói vừa cười đầy ẩn ý, ra hiệu sẽ cù vào rốn anh.
“Á à, xem ai sợ ai nào.” Trình Hạo cũng phản công lại, hai người c