Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.
ười đùa ầm ĩ, sau cùng nhảy hẳn lên giường.
***
Một tuần sau, Tiểu Lạc và các đồng nghiệp đều nhận được điện thoại của công ty thông báo mọi người đi lĩnh lương. Họ nói cũng thật dễ nghe, thay vì bảo mọi người đến lấy tiền bồi thường thì họ lại nói là đến “lấy tiền lương”. Số tiền bồi thường cho mọi người là hai tháng lương, không thiếu một xu nào.
Qua chuyện lần này, các đồng nghiệp đều tỏ lòng cảm ơn Tiểu Lạc và Trình Hạo, còn hết lời khen ngợi anh trước mặt cô nữa: “Lần này may mà có Trình Hạo nhà cậu nên mọi người đều lấy được tiền bồi thường, anh ấy đúng là anh hùng của chúng ta. Hôm nào chúng tôi sẽ mời vợ chồng cậu đi ăn một bữa.”
“Không biết Trình Hạo nhà cậu đã dùng cách gì mà hay vậy? Tớ có một người bạn cũng gặp phải trường hợp như chúng ta. Cô ấy đã làm đơn gửi Ủy ban Trọng tài Lao động nhưng hai tháng nay vẫn không thấy kết quả gì.”
“Tiểu Lạc, ông xã nhà cậu vừa đẹp trai, lại vừa tài giỏi như vậy, cậu quả là có phúc đấy!”
…
Đồng nghiệp của Tiểu Lạc thậm chí còn khen Trình Hạo cứ như Gia Cát Lượng[4'> tái thế. Những điều này khiến cô cảm thấy trong lòng rất vui vì anh làm cô hãnh điện biết bao.
[4'> Gia Cát Lượng (181-234), tự Khổng Minh, hiệu Ngoa Long tiên sinh, là vị quân sư và đại thần của nước Thục thời hậu Hán. Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả và cũng là một nhà phát minh kỹ thuật. Thân thế Gia Cát Lượng được biết đến nhiều qua tác phẩm Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung.
***
Đến giờ “Beb time”, Tiểu Lạc lại tiếp tục khen ngợi Trình Hạo: “Chồng ơi, mặc dù em bị mất việc nhưng anh lại giúp em lấy được sáu nghìn tệ tiền bồi thường, lại an ủi em nữa. Ông xã, sự an ủi của anh đã giúp em thấy cuộc sống của mình thật đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Đúng rồi, bây giờ anh có thể nói cho em biết anh đã dùng cách gì không. Cách gì mà lại có hiệu quả nhanh như vậy?”
“Thực ra cũng đơn giản thôi, anh đã giải quyết được ba việc, thứ nhất, anh hỏi Cố vấn pháp luật của công ty anh, mượn anh ta hai phong bì, bởi anh ta là người của Văn phòng luật sư hàng đầu ở Bắc Kinh này. Thứ hai, anh mang đơn gửi Ủy ban Trọng tài Lao động đựng trong một phong bì của Văn phòng Luật sư hàng đầu kia gửi cho Phó giám đốc Tiêu. Thứ ba, hai ngày sau anh lên mạng tìm kiếm thông tin về vụ thắng kiện của Ủy ban Trọng tài Lao động trong trường hợp tương tự như của bọn em mang đi phô tô rồi gửi kèm phong bì còn lại cho Phó giám đốc Tiêu lần nữa và nói rằng những vụ thắng kiện này đều là do Văn phòng Luật sư của chúng tôi giải quyết, nếu Phó giám đốc Tiêu không giải quyết việc này nhanh chóng thì chúng tôi sẽ chính thức tiến hành theo những trình tự pháp luật.” Trình Hạo nói đến đây rồi ngừng lại một chút.
“Sau đó thì thế nào?” Tiểu Lạc không thể chờ đợi thêm, vội hỏi.
“Sau đó à? Sau đó thì họ gọi điện thông báo bọn em tới lĩnh tiền chứ sao.” Nhìn thấy dáng vẻ Tiểu Lạc vẫn còn mơ hồ, anh lại tiếp tục phân tích: “Lựa chọn cách đưa đơn lên Ủy ban Trọng tài Lao động chính là nước cờ cuối cùng của anh, bởi vì một khi đã đi theo trình tự của pháp luật thì cho dù bọn em có thắng đi chăng nữa, cũng mất một khoảng thời gian dài. Vì vậy anh mới dùng kế sách “cáo mượn oai hùm”, mượn danh Văn phòng Luật sư hàng đầu Bắc Kinh, ha… ha… Không ngờ chuyện đó lại làm Phó giám đốc Tiêu sợ hãi như vậy, đó chính là chiêu “không xuất binh mà hạ gục đối phương” được nhắc đến trong phim Binh pháp Tôn Tử đấy.”
“Thế à!” Tiểu Lạc lại gần, thưởng cho Trình Hạo một nụ hôn khích lệ, giọng nói vẫn không hề giảm bớt sự ngưỡng mộ: “Anh yêu, anh phong độ quá, giỏi quá…”
“Thôi mà. Em xem ngựa còn có tử huyệt, em chỉ cần điểm mạnh vào đó, thử nói ngựa có sống được không.” Trình Hạo đang được Tiểu Lạc tâng bốc lên chín tầng mây, anh vội nói như muốn ngăn chặn đợt sóng ca tụng sắp tới của cô: “Chuyện này đều là do họ phạm luật trước. Nguyên tắc của anh là: Cái gì đã thuộc về mình rồi thì quyết không từ bỏ.”
Tiểu Lạc cố ý nói đùa: “Này, có phải ngay từ đầu anh đã cho rằng em sẽ là người của anh nên ở trường anh mới kiên trì theo đuổi em như vậy không?”
“Chuyện đó…” Trình Hạo dừng lại một lát suy nghĩ, cô ấy liên tưởng nhanh quá khiến anh bỗng chốc không thể nghĩ ra câu trả lời. Anh liền quay người, nhìn thẳng vào Tiểu Lạc, khẽ vén những sợi tóc vương trên khuôn mặt ửng hồng của cô rồi nói: “Anh không tự tin về bản thân mình, vì lúc đó vây quanh em có biết bao anh chàng đẹp trai. Nhưng anh không bỏ cuộc, vẫn kiên trì theo đuổi em, cố gắng từng chút từng chút một.”
Tiểu Lạc mỉm cười, cô nhẹ nhàng tựa người vào lòng anh. Trình Hạo cũng mỉm cười, cô nhẹ nhàng tựa người vào lòng anh. Trình Hạo cũng mỉm cười, ánh mắt như muốn nói: “Chúng ta tâng bốc nhau lộ liễu quá.”
“Lần này anh lập công lớn rồi đấy, em cũng nhờ thế được mở mày mở mặt với đồng nghiệp nữa, anh nói xem muốn em thưởng cho anh cái gì?”
“Hôm nay chúng ta “Bed time” lâu một chút, coi như là phần thưởng của em dành cho anh, được không?”
“Tốt quá, như vậy chúng ta sẽ được tâm sự lâu hơn. Em có một ý này, hay là nói về chuyện ngày xưa