Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
cãi nhau với Vương Xán à? Sao lại chỉ nói một câu rồi gác máy thế?”
Trần Hướng Viễn ảo não nói: “Cảm ơn cậu vẫn còn chú ý đến điều này.”
“Cậu phải đối xử với Vương Xán tốt vào nhé!”
Trần Hướng Viễn chìm trong im lặng. Trong khi Vương Minh Vũ thẫn thờ nói, “Vu Lâm từng nói, nếu cậu cứ tiếp tục diễn vai anh trai của một thiếu nữ hai mươi tư tuổi - Thẩm Tiểu Na một cách không rõ ràng thì chỉ có nước cả đời làm kẻ độc thân mà thôi. Con gái có tốt đến thế nào cũng không thể chịu nổi cách cư xử này của cậu đâu.”
Trần Hướng Viễn thật có chút dở khóc dở cười. Vu Lâm vốn cởi mở và nhạy bén, nói chuyện luôn nói câu nào trúng câu đó. Lần trước ở quầy lễ tân, sau khi hát karaoke xong, hai vợ chồng họ gọi anh đến nhà ăn cơm. Khi ăn, Vu Lâm không chút khách khí nói những lời như vậy. Lúc đó Vương Minh Vũ ngồi bên chỉ cười ha ha. Hình ảnh vợ hát chồng phụ họa ấy cứ như đang diễn ra trước mắt anh. Không ngờ chỉ mới vài tháng, họ đã đi đến nước sắp ly hôn. Quan hệ của anh với Vương Xán dường như cũng đang có vấn đề.
Nghĩ đến đây, Trần Hướng Viễn không thể ngồi yên được nữa, liên tục gọi điên lại cho Vương Xán. Nhưng điện thoại chỉ đổ vài hồi chuông rồi lại bị tắt, thậm chí còn nghe được tín hiệu truyền đến, “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện tại không có người nhấc máy.”
Vương Minh Vũ liếc sang Trần Hướng Viễn, đưa lời chế nhạo, “Vương Xán không thèm quan tâm cậu nữa sao? Có phải cậu có lôi thôi gì với Thẩm Tiểu Na không?”
“Làm gì có? Chỉ là một chút hiểu lầm. Rồi tớ sẽ giải thích rõ ràng với cô ấy.”
“Hiểu lầm? Cậu đơn giản nhỉ? Chuyện năm đó cũng là hiểu lầm sao?”
“Cậu nhắc lại chuyện cũ làm gì?”
“Vu Lâm nói không sai. Có tâm sự gì cậu cũng chỉ biết giấu trong lòng.”
“Bây giờ đã biết vợ cậu nói đúng rồi chứ?”
Vương Minh Vũ im lặng không đáp. Lúc Trần Hướng Viễn chuẩn bị gửi tin nhắn cho Vương Xán thì lại nghe thấy Vương Minh Vũ nói, “Thật ra, hiểu lầm thì cũng đã hiểu lầm rồi. Cứ cho là không có hiểu lầm, không có sóng gió, cứ thuận lợi kết hôn rồi thì sao chứ? Cuộc sống dần dần không còn thú vị nữa, tiết kiệm tiền mua nhà, mua xe, chờ được thăng chức, rồi chuẩn bị sinh con. Những việc như vậy cứ lặp đi lặp lại, mở mắt chỉ nhìn thấy một người, thoáng chốc đã ba mươi, vậy là đã đi hết một phần ba cuộc đời…”
Vương Minh Vũ cứ lẩm bẩm không ngừng, Trần Hướng Viễn tức giận, ngắt lời, nói: “Vậy cậu nghĩ sống thế nào mới thú vị? Đi ngoại tình, lên giường với đồng nghiệp, phá nát cuộc hôn nhân của chính mình đúng không?”
Nghe vậy, Vương Minh Vũ ngẩn người nhìn anh.
“Minh Vũ, cậu thực sự hy vọng đêm đêm ca hát, người mở mắt ra nhìn cậu mỗi ngày không phải là Vu Lâm sao? Vậy thì được rồi, bây giờ cô ấy đề nghị ly hôn, cậu chỉ cần đồng ý là đạt được mong ước rồi đấy. Cậu suy nghĩ kĩ đi, cậu có muốn như vậy không?”
Vương Minh Vũ ôm chặt lấy đầu, chìm trong im lặng. Trần Hướng Viễn nghĩ chắc Minh Vũ đang kiểm điểm bản thân, nào ngờ một lúc sau tiếng ngáy ngủ vang lên, hóa ra cậu ta đã ngủ rồi.
Quả nhiên, không thể nói chuyện đạo lý với một kẻ say rượu. Trần Hướng Viễn chán nản lắc đầu. Sau khi thanh toán, Hướng Viễn dìu Vương Minh Vũ lên xe, đưa về nhà. Sau đó, anh vô thức lái xe đến nhà Vương Xán.
Hướng Viễn ngẩng đầu nhìn lên, nhà Vương Xán vẫn sáng đèn nhưng phòng ngủ Vương Xán lại tối đen. Anh nhất thời không chắc chắn đó có phải là nhà cô không. Đang chuẩn bị gọi điện cho Vương Xán thì thấy một chiếc xe Jeep lớn đang đi tới, rồi dừng lại cách chỗ anh không xa.
Người xuống xe trước là Cao Tường, chủ sở hữu biệt thự mà lần trước anh đưa Vương Xán đi trả lại số tiền cho nhà đầu tư. Anh đã từng thấy Cao Tường ở Lục Môn nên cũng có chút ấn tượng. Chỉ thấy anh ta bước qua đầu xe, phong độ mở cửa, dìu Vương Xán xuống xe. Hai người họ đứng nói chuyện ở một khoảng cách rất gần, dưới ánh đèn lờ mờ, rõ ràng có gì đó rất thân mật.
Trần Hướng Viễn nhìn chiếc xe jeep rời đi mà trong lòng vẫn chưa hết sững sờ. Thấy Vương Xán quay người bước vào tòa nhà, anh không kịp nghĩ nhiều, liền bước ra gọi tên cô.
“Xán Xán.”
Vương Xán quay đầu lại, có chút mất thăng bằng. Trần Hướng Viễn chạy nhanh đến đỡ lấy cô, nheo mắt hỏi: “Em sao vậy?”
“Không cần anh phải lo.” Vương Xán hất tay anh ra.
Mùi rượu xộc lên, Trần Hướng Viễn có chút khóc dở mếu dở, không ngờ vừa đưa một kẻ say không biết gì về, giờ lại phải đối diện với bạn gái cũng đang say mèm.
“Em cứ hét lên như vậy, hàng xóm sẽ nghĩ em gặp phải người xấu đấy.”
Vương Xán chưa say đến mức không biết gì cả, lại sợ làm ồn đến mẹ, nhỏ giọng nói: “Em đau đầu quá.”
Trần Hướng Viễn dìu Vương Xán ngồi vào xe của anh, rồi mở một chai nước khoáng đưa cho cô: “Em uống chút nước đi.”
Vương Xán nhận lấy, uống một ngụm lớn, lại nghe Trần Hướng Viễn nói: “Em uống rượu à? Uống bao nhiêu? Sao có thể uống đến mức đứng cũng không vững nữa?”
Nghe vậy, Vương Xán bực bội đáp: “Mượn rượu giải sầu không phải bản quyền của riêng ai, em uống một chút thì sao chứ?”
Trần Hướng Viễn bất lực, vỗ về cô, nói: “Được rồi, không sao. Nhưng bình thường