Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/962 lượt.
của mình ban nãy, có lẽ người ta chỉ có ý tốt, hơn nữa còn nói sẽ giúp đỡ mình bất kể lúc nào, sao cứ phải chấp nhặt mấy hiềm khích xưa để tỏ ra xa lạ cơ chứ? Nghĩ thế, giọng điệu của cô dịu hẳn xuống. “Cảm ơn cậu trước nhé!”
“Cảm ơn cái gì? Đã bao lâu rồi không gọi điện cho mình? Muốn giữ khoảng cách với mình hay không thèm đoái hoài đến mình đây hả?”
“Đâu có… Mới đi làm nên cần thời gian thích nghi mà, liên lạc với bạn bè ít hẳn, thực sự xin lỗi cậu.” Thái Hồng cuống quýt xin lỗi. Thực sự… lần gặp mặt trước là khi nào, đã nói với Lợi Lợi những gì… Thái Hồng chẳng còn nhớ nữa.
“Đúng rồi, Thái Hồng, dạo này cậu thường gặp Đông Lâm hả? Sao rồi? Tiến triển đến đâu? Đã định ngày lành tháng tốt để gặp gia đình hai bên chưa?” Cô mỉm cười cầm tay Thái Hồng. “Cậu phải biết rằng, được làm chị em dâu với cậu là điều mình cảm thấy rất may mắn. Sau bao nhiêu năm làm bạn bè, trải qua những thử thách, chỉ có cậu là mình có thể tin tưởng. Mình thích tính tình hiền lành, cương trực, thẳng thắn, có nguyên tắc của cậu… Nếu Đông Lâm mà cưới được cậu thì đúng là phúc ba đời của cậu ta.”
Tuy những lời này không đáng tin nhưng nghe cũng rất bùi tai. Thái Hồng phải thừa nhận rằng, sở dĩ cô luôn không thể tránh mặt cô gái này, ngoài nguyên nhân cô dễ mềm lòng ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác là Lợi Lợi quá khéo ăn khéo nói. Mỗi lần đến nói chuyện làm thân, những lời tâng bốc của cô ấy khiến Thái Hồng cảm thấy sung sướng như được đưa lên mây.
“Xem cậu nói kìa, mình với Đông Lâm chỉ là bạn bình thường thôi… có bao giờ tiến triển đến giai đoạn đó đâu.” Thái Hồng cười, nói.
“Thực sự thì con người Đông Lâm chẳng phức tạp gì đâu, tính như trẻ con ấy. Cậu mà lấy cậu ta chắc chắn sẽ không sai đâu!” Lợi Lợi mân mê chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón tay mình, trên mặt thấp thoáng ý cười. “Mấy công ty phần mềm mà cậu ta mở đều là star-up, chẳng thấy cậu ta bỏ tâm sức vào làm, ấy vậy mà được vài năm bán lại cho các công ty lớn kiếm gấp mấy lần số tiền ban đầu. Công ty mà cậu ta đang làm hiện nay đã mở rộng đến mức trở thành quỹ đầu tư lớn nhất nước. Ngoài ra, cậu ta còn có tầm nhìn chiến lược tốt trong đầu tư bất động sản. Chứ chẳng dở tệ như anh trai cậu ta, làm cái gì cũng thua lỗ. Trong đợt suy thoái tài chính này, tập đoàn Tô thị bị thiệt hại rất nhiều, ngay cả cha mẹ cậu ta cũng than lên thở xuống, chỉ có tiền của cậu ta là không suy giảm, thậm chí cổ phiếu của công ty còn tăng mạnh. Cậu nói xem, nếu cậu lấy cậu ta thì nửa đời sau còn phải lo gì nữa?”
“Không phải chứ?” Thái Hồng phì cười. “Lợi Lợi, không phải cậu đến đây làm bà mối cho Đông Lâm đấy chứ?”
“Thì đúng rồi chứ còn gì nữa! Cha mẹ cậu ta vì chuyện này mà lo cuống cả lên. Tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ gì, hai cụ hy vọng cậu ta mau chóng tìm được một cô bạn gái chính thức. Cậu gặp mẹ chồng mình rồi phải không?”
“Chưa gặp.”
“Bà cụ rất thích cậu đấy. Mình có nhắc đến cậu với bà, nói rằng cậu là bạn thời đại học của Đông Lâm, có tài lại hiền hậu, bà vui lắm đấy. Trường F cũng là trường cũ của bà, đối với những cô gái từng học ở trường F, bà rất có cảm tình.”
Những lời này chỉ nên coi là lời nói gió bay thôi. Lợi Lợi đã từng than trách cha mẹ Đông Lâm thiên vị con thứ, không coi trọng con cả, cũng chẳng mấy yêu mến cô, vô cùng nhạy cảm với lợi ích của gia tộc, cũng chẳng chịu buông tay trao quyền cho con cái… Bản thân Lợi Lợi học kinh tế ra, chắc chắn cũng chẳng phải hạng vừa. Sau khi kết hôn, mẹ chồng nàng dâu lúc nào cũng như nước với lửa, lúc đó Lợi Lợi còn đến chỗ Thái Hồng kể khổ. Sau này có con rồi, thái độ của mẹ chồng cô mới dịu đi phần nào. Mẹ của Đông Lâm là người đứng đầu quản lý việc kinh doanh của tập đoàn, là một nhân vật lợi hại trên thương trường. Năm xưa, Đông Vũ cưới Lợi Lợi, bà không mấy tán đồng, chê gia cảnh nhà cô quá “thanh tao”, muốn Đông Vũ cưới con gái một của sếp tổng công ty bất động sản, vì chuyện này mà Lợi Lợi suy nghĩ rất lâu. Thái Hồng cảm thấy mẹ Đông Lâm không thể nào lại khen cô trước mặt cô con dâu mà bà không hài lòng này. Huống chi, trong mắt bà, gia cảnh của Lợi Lợi như thế mà mới chỉ là “thanh tao”, thì Thái Hồng càng chẳng đáng để nhắc tới.
Thái Hồng cười cười: “Không phải chứ?”
“Thái Hồng, trước giờ cậu là người hiểu Đông Lâm nhất, đúng không?” Lợi Lợi nghiêng người về phía cô, giọng điệu càng thắm thiết.
“Cũng thân, có chuyện gì?”
Trông điệu bộ bí mật của Lợi Lợi, cô bắt đầu cảnh giác.
“Ưm… về chuyện của cậu ta…”, Lợi Lợi ậm ừ cả buổi, rồi khẽ nói: “Trong đám bạn bè của cậu ta từ trước đến giờ luôn có mấy tin đồn không hay…”
“Hả?”
“Cũng chẳng biết là thật hay giả…”, Lợi Lợi thoáng ngần ngừ, đưa mắt nhìn cô, hy vọng cô có thể tiếp lời.
Thái Hồng đành nói: “Ý cậu muốn nói là về mặt nào?”
“Khuynh hướng giới tính của cậu ta…”
Đôi mày Thái Hồng khẽ cau lại: “Khuynh hướng giới tính?”
Đây là một câu nói đầy ẩn ý…
Trong phút chốc, các nơ ron thần kinh của Thái Hồng lập tức sôi sục lên. Bề ngoài vẫn là vẻ điềm tĩnh, bình thản, nhưng trong lòng thì đã chuyển sang trạn