Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.
g thái nghênh chiến.
“Có một người tên là Tần Vị, cậu biết không?” Lợi Lợi hỏi.
“Không biết.”
“Đừng có nói thế chứ, bọn cậu đã từng ăn cơm với nhau rồi mà.”
Chẳng lẽ Đông Lâm đã nói cho Lợi Lợi biết chuyện hôm qua rồi? Không thể nào! Thái Hồng ngẫm nghĩ, rồi nói: “Đó cũng là lần đầu tiên mình gặp anh ta… Có chuyện gì à?”
“Hắn là “con sâu” nổi tiếng của “nồi canh” quỹ đầu tư Tần thị đấy. Trước kia hắn chơi thân với Đông Lâm, sau này bị ông bố bắt “đi đày” sang Mỹ. Đương nhiên hắn sinh ra ở Mỹ, sau đó mới được đưa về Bắc Kinh, về cơ bản thì hắn không được coi là người Trung Quốc.”
Gương mặt Thái Hồng không chút biểu cảm: “Không hiểu lắm, mà mình cũng chẳng có hứng thú.”
“Mấy năm trước, thỉnh thoảng Tần Vị có về nước, chẳng được mấy ngày lại đi, dù sao thì công việc làm ăn của nhà hắn ở nước ngoài rất nhiều. Nghe nói bây giờ hắn quyết định về nước, mới đặt chân xuống đã đi tìm Đông Lâm, nhà mình rất lo lắng về chuyện này.”
“Lo lắng?” Thái Hồng thấy kỳ lạ. “Có chuyện gì đáng lo lắng đâu?”
“Hai người này ấy à?... Không thể để ở cạnh nhau được, cứ ở bên nhau là y như rằng có chuyện. Bây giờ Tần Vị đầu tư vào Tô thị… Tuy chỉ nói gói gọn trong công ty của Đông Lâm, tiền vốn cũng chẳng nhiều nhưng Đông Vũ vẫn giận sôi máu.”
Thái Hồng càng ngơ ngác: “Có người rót vốn đầu tư chẳng lẽ không tốt sao?”
Lợi Lợi thở dài: “Cậu đúng là đồ ngốc, cái gì cũng không biết. Giữa hai nhà có ân oán sâu nặng lắm, nhưng cậu chỉ cần biết, nhà họ Tần với nhà họ Tô là kẻ thù không đội trời chung. Mối thù này được kết oán từ đời trước, thời Cách mạng văn hóa, nhà họ Tần “chơi” nhà họ Tô khiến mấy người phải chết, kể cả ông nội và bác của Đông Lâm cũng phải thắt cổ tự vẫn.”
Tuy quen biết Đông Lâm đã lâu nhưng Thái Hồng hiếm khi nào hỏi chuyện nhà anh. Một là bản thân Đông Lâm không bao giờ nhắc đến những chuyện này, hai là nhà họ Tô là danh gia vọng tộc ở vùng này, tất nhiên có nhiều mối quan hệ phức tạp trong giới thương trường lẫn chính trường. Cô không có ý định tìm hiểu để tránh bị hiểu lầm là người có lòng tham.
“Cho nên Đông Lâm với Tần Vị không nên qua lại với nhau?” Thái Hồng hỏi.
“Thứ nhất, gã Tần Vị này… danh tiếng chẳng tốt đẹp gì, thường tụ tập, đàn đúm với những kẻ chẳng ra gì… Thứ hai, Tần gia thấy ngứa mắt chuyện làm ăn của Tô gia, định nhân lúc kinh tế suy thoái thừa nước đục thả câu kiếm một khoản, nhân tiện dìm Tô gia xuống nước. Hứ! Thật là xảo quyệt! Gã Tần Vị đó, đừng có thấy hắn suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng mà nhầm, gã này tốt nghiệp khoa Thương mại, trường Đại học Pennsylvania, là chuyên gia đầu tư mạo hiểm lão luyện. Con cháu nhà họ Tần đông đúc, vốn người lớn trong gia đình cũng chẳng coi trọng hắn, nhưng hắn quá giỏi kiếm tiền, nên cũng chẳng ai dám coi thường hắn cả. Cùng với những vụ đầu tư thành công trong mấy năm nay, hắn càng lúc càng nắm giữ nhiều quỹ đầu tư trong tay. Còn Đông Lâm của chúng ta vốn là dân toán tin, công việc chính là thiết kế phần mềm, nói đến chuyện mưu mô, toan tính, làm sao đọ nổi với Tần Vị chứ? Có khi bị người ta bán đứng mà vẫn còn ở đó đếm tiền giúp người ta nữa ấy.”
Càng nghe, Thái Hồng càng rối tung rối mù: “Thế những điều này với khuynh hướng giới tính của Đông Lâm… có liên quan gì đến nhau?”
Lợi Lợi nhoẻn miệng cười, nhấp một ngụm cà phê: “Mình cũng đâu có biết, nhưng cậu là bạn thân của Đông Lâm… cậu chắc hẳn biết mà, đúng không?”
Dứt lời, cô đưa mắt nhìn Thái Hồng một cái đầy ẩn ý.
Thái Hồng gật đầu: “Đương nhiên mình biết.”
“Thế… ừm… cậu ta có phải là…”
“Không phải.”
“Cậu chắc chắn?”
“Chắc chắn.”
Lợi Lợi thấp giọng hỏi: “Hai cậu… làm rồi à?”
Thái Hồng nhìn cô, một lát sau gật đầu, mặt nghiêm túc: “Làm rồi.”
Lợi Lợi nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, cố tìm ra một vài manh mối cho thấy đó là lời nói dối, hồi lâu sau mới khẽ cười: “Ha ha… Đã làm rồi thì mau tổ chức đám cưới luôn đi chứ… Xem cậu kìa, ban nãy còn tìm đủ lý do để giấu mình nữa chứ!”
“Mình ngượng chứ sao!” Thái Hồng đáp.
“Chẳng trách sao mặt cậu lại đỏ bừng thế kia.” Vừa nói, cô vừa sờ sờ mặt Thái Hồng. “Đúng rồi, hôm ở Tuyết Trúc Trai, cậu gặp Đông Vũ hả?”
Thái Hồng nhìn Lợi Lợi, khẽ hít một hơi, có lẽ đây mới là mục đích thật sự của cô ấy. Cô gật đầu.
“Anh ấy… đi cùng người đàn bà khác đúng không?”
“Ừm… Bên cạnh anh ấy có rất nhiều người, nam có, nữ có, mình không nhìn rõ…”
“Có phải là một cô gái mắt to tròn, dáng người nhỏ nhắn? Thực ra tuổi cô ta chẳng nhỏ chút nào… Tên là Đàm Tiểu Song.”
Thái Hồng bật cười: “Chẳng lẽ cậu có gài gián điệp bên cạnh Đông Vũ ư?”
“Cô ta theo anh ấy cũng lâu rồi, gần đây nghe nói đã có thai rồi.” Mặt Lợi Lợi đanh lại. “Con trai mình chỉ mới mấy tuổi mà anh ta đã dám đối xử với mình như thế!”
Thái Hồng thở dài, không biết phải an ủi cô bạn thế nào, đành nói: “Cậu là người được gả cưới đàng hoàng, sợ gì cô ta?”
“Ả yêu tinh đó có ô dù rất lớn, nếu không thì chuyện này mình đã giải quyết xong lâu rồi.”
Thái Hồng tiếp lời: “Có ô dù lớn thế cô ta tìm ai chẳng được, lại tìm người đã