XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/971 lượt.

có gia đình làm gì? Đấy chẳng phải là đi kiếm chuyện sao?”
Quách Lợi Lợi cười nhạt: “Sao cậu biết ả tìm đến Đông Vũ? Hai năm nay Đông Vũ đầu tư thất bại, có phần khó ăn nói với bố chồng mình. Ai biết được có phải anh ấy nhăm nhe tiền của nhà cô ta nên cố tình qua mồi chài cô ta không cơ chứ?”
Thái Hồng định nói gì đó nhưng lại thôi. Cô cảm thấy những chuyện Quách Lợi Lợi nói là chuyện thuộc về ân oán của nhà người ta, chẳng liên quan đến cô, không cần phải xen vào.
“Thực sự mình muốn nói con người Đông Vũ quá kiêu ngạo. Dù sao thì Đông Lâm cũng là em trai ruột của anh ấy… nếu gặp khó khăn về vốn, cần người trợ giúp… chẳng lẽ Đông Lâm có thể làm ngơ sao? Hai anh em ruột với nhau, mở miệng nhờ giúp khó khăn vậy sao? Phải đi lừa gạt một ả đàn bà khác?”
Thái Hồng nhìn cô với ánh mắt nghi ngại, trong lòng đã rõ được tám, chín phần: “Lợi Lợi, cậu không cần phải nói bóng gió, muốn mình giúp thì cứ nói thẳng ra đi.”
“Tình cảm giữa cậu với Đông Lâm mọi người đều biết rõ”, Lợi Lợi nói. “Gần đây Đông Lâm đầu tư vào một dự án lớn, thiếu một chút vốn. Nghe nói Đông Lâm vừa kiếm được một nguồn đầu tư lớn, trong thời gian ngắn cũng chưa dùng hết. Cậu xem có thể nói một tiếng với Đông Lâm, rót qua một số tiền giúp anh trai cậu ta xoay vòng vốn được không? Phía ông anh cả này ngại mở miệng, chưa chắc đã nhận. Dù lòng mình có nóng như lửa đốt nhưng cũng phải lo cho sĩ diện của anh ấy. Chuyện này… làm em trai chủ động mở miệng vẫn tốt hơn…”
“Chỉ chuyện này thôi á?” Thái Hồng nói. “Chẳng qua chỉ là chuyển lời lại thôi mà. Được, mình sẽ nói giúp cậu.”
“Thế thì nhờ cậu nhé!” Lợi Lợi khẽ đặt tay lên vai cô. “Đợi đến ngày hai cậu tổ chức đám cưới, mình nhất định sẽ gửi lễ hậu hĩnh đến chúc mừng.”






Quay về trường học, Thái Hồng gọi điện cho Đông Lâm, chuyển lời của Lợi Lợi.
“Chết tiệt!” Tô Đông Lâm mắng một câu, thoáng trầm ngâm, rồi nói: “Em đang ở đâu? Ở trường hả?”
“Vâng.”
“Anh đến đón em, có chuyện này muốn nói với em.”
“Hôm nay em không rảnh, phải chấm bài.”
“Xin lỗi, lúc nãy anh nói hơi nặng lời, hy vọng em không để bụng.” Anh nói.
Anh nói câu xin lỗi nhưng trong ánh mắt lại lẫn nét cười, và có chút lười biếng.
“Em có chút chuyện cần nói với bạn, có gì thì sau này hãy nói.” Cô đanh mặt.
“Người đó chính là bạn em đấy à?” Quý Hoàng ngước mắt, thoáng nhìn sang phía cây ngô đồng bên kia. “Anh cũng quen đấy chứ.”
“Anh ấy có việc tìm em.”
“Được, anh đi cùng em.”
Quý Hoàng nhanh chóng đáp lại. Thái Hồng ngẩn ra nửa buổi trời mới ý thức được câu nói được buột ra từ miệng anh đó.
“Anh đi cùng? Vì sao?”
Anh mấp máy môi, không nghĩ ra lý do gì, nhưng tay vẫn nắm chặt tay cô.
Cuối cùng, Tô Đông Lâm bước qua chào hỏi trước: “Thầy Quý!”
“Chào anh Tô!”
Hai người đàn ông bắt tay nhau.
“Thầy Quý hôm nay rỗi rãi, cùng Thái Hồng đi dạo à?” Tô Đông Lâm chìa bao thuốc lá ra, Quý Hoàng đưa tay tỏ ý từ chối.
“Đúng vậy.” Quý Hoàng đáp. “Mới cho sinh viên thi xong, đang định mời Thái Hồng đi ăn cơm. Vừa khéo cậu Tô cũng có mặt ở đây, hay là đi cùng chúng tôi nhé?”
Vừa nghe xong, Thái Hồng suýt lăn đùng ra ngất xỉu, chỉ muốn cốc một cái thật mạnh vào đầu Quý Hoàng. Thầy Quý ơi! Anh muốn thể hiện phong độ đàn ông cũng được, nhưng sao không biết liệu cơm mà gắp mắm thế? Để mời anh chàng thiếu gia này, hôm qua tôi đã tốm mất hai nghìn tệ đấy! Anh nhiều tiền quá nên muốn đốt chơi cho vui hả?
Đang nghĩ cách từ chối khéo, Đông Lâm đã dụi tắt đầu thuốc, mỉm cười: “Thầy Quý đã khách sáo thế rồi, tôi cung kính không bằng tuân lệnh. À, đúng rồi, tôi còn một người bạn đang đợi ở đằng kia. Thực ra hai người cũng biết đấy, chính là cậu Tần hôm qua.”
Cậu Tần? Vậy là Tần Vị rồi. Thái Hồng đau đầu, nóng ruột đến mức người bứt rứt mãi không thôi. Tuy Đông Lâm hay đùa dai, nhưng chơi với nhau lâu rồi, dù gì Thái Hồng cũng nghĩ ra cách đối phó với anh. Giờ thêm Tần Vị thì khó mà nói chắc được.
Đang nói, Đông Lâm giơ tay chỉ về phía bên kia đường, một chiếc Lincoln đang đậu ở đó: “Chúng tôi có xe, thầy muốn đi đâu ăn cứ nói.”
Quý Hoàng cười nói: “Bạn của cậu cũng là cậu, chúng tôi đều hoan nghênh. Tôi không rành nơi này lắm, cậu có biết quán nào ngon để giới thiệu cho tôi không?”
Dáng vẻ trầm tĩnh của anh khiến Thái Hồng cảm thấy mình như đang chứng kiến cảnh trùm xã hội đen đang giao dịch, mua bán ma túy. Cô vội xen vào: “Món Tây hay món Trung đều ăn chán rồi, lần này đi ăn món gì truyền thống ấy. Mì bò ở phố người Hồi ngon, món xúp thịt cừu cũng khá được, cách đây cũng không xa lắm. Em chọn đi ăn ở phố người Hồi.” Nói rồi cô nhéo mạnh lòng bàn tay Quý Hoàng một cái. Thấy anh không phản ứng gì, cô lại ra hiệu cho Tô Đông Lâm bằng ánh mắt răn đe.
Đông Lâm hiểu ý, liền nói: “Ừm, chúng ta nên nhường cho con gái chọn…”
“Ở khu này chắc chắn phải có quán ăn ngon hơn đồ ăn ở phố người Hồi chứ nhỉ?” Quý Hoàng nói. “Phố người Hồi tôi có đến một lần, mùi vị khá được, cũng sạch sẽ, chỉ là xung quanh ồn ào quá.”