Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
tin tức về một ngân hàng đầu tư vừa vỡ nợ. Trong tình hình kinh tế suy thoái như hiện nay, ngân hàng vỡ nợ cũng chẳng phải chuyện động trời nhưng tôi biết Mạc Thiệu Khiêm có kha khá cổ phần ở ngân hàng này.
Đại gia cũng có lúc rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng cơ đấy. Tác động của Cuộc khủng hoảng cho vay thế chấp dưới chuẩn lan rộng toàn cầu, cuộc sống đúng là có phần chật vật hơn nhưng dân đen thì đâu chịu ảnh hưởng nhiều, nhất là đám sinh viên cả ngày bận vắt chân lên cổ, không lên lớp thì cũng phải viết báo cáo thí nghiệm như tôi.
Thứ tư này, khoa tôi tổ chức một buổi tọa đàm chuyên nghành tại hội trường khoa, do một chuyên gia ngành Khoa học vật liệu chủ tọa. Cũng như bao sinh viên khác, tôi và Duyệt Oánh háo hức tới nghe giảng, hôm đó cả khán phòng chật kín người.
Vị chuyên gia trong ngành Khoa học vật liệu ấy họ Tưởng, cô là hình tượng phụ nữ điển hình của ngành Kỹ thuật, với trang phục gọn gàng đơn giản, tuổi tầm ngoại ngũ tuần. Cô diễn giải các vấn đề chuyên ngành một cách mạch lạc, dể hiểu, chi tiết, cặn kẽ, gây tác động lớn đến nhiều sinh viên, chẳng mấy chốc, bầu không khí đã trở nên sôi nổi. Giáo sư Tưởng từng công tác nhiều năm tại phòng nghiên cứu vật liệu tiên tiến của Đức, là người có bề dày kinh nghiệm trong ngành, phương pháp nghiên cứu tình huống của cô luôn mang tính thực tiễn cao, khiến tất cả sinh viên đều tập trung lắng nghe, tôi cũng không ngoại lệ.
- Thanh niên mà thở vắn than dài gì vậy?
Bất giác, tôi ngồi thẳng lưng, kính cẩn nghe cô ấy dạy bảo.
- Tình hình Thiệu Khiêm với Mộ Vịnh Phi gần đây có vẻ rất căng thẳng, Thiệu Khiêm kiên quyết đòi ly hôn, cháu cũng biết cuộc hôn nhân của nó không giống như người bình thường, nhất là quan hệ thông gia với nhà họ Mộ, chủ yếu vẫn phải cân nhắc tới lợi ích kinh tế.
Tôi trố mắt nhìn giáo sư Tưởng, rốt cuộc cô ấy đang nói gì thế?
- Bản thân cô không thích Mộ Vịnh Phi, người phụ nữ này quen thói đa mưu tính kế, hơn nữa, thủ đoạn cũng khó lường, trước kia, nếu không vì bất đắc dĩ chắc Thiệu Nghiêm không lấy con bé đó.
Giáo sư Tưởng gỡ kính, đặt xuống, ánh mắt cô ấy trở nên dịu dàng hơn:
- Đối với một người mẹ, chẳng gì buồn lòng hơn việc con mình không được hạnh phúc.
Tôi nghĩ mình lú lẫn thật rồi, hoặc tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì cả.
- Từ nhỏ, Thiệu Khiêm là một đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt, cô và bố nó không hợp nhau, hai người ly hôn từ hồi nó còn bé xíu. Cô thường xuyên ra nước ngoài, một năm họa hoằn lắm mới được gặp con trai hai lần, lần nào mẹ con gặp nhau, thằng bé cũng lầm lì, ít nói nhưng bản thân vô cùng nhạy cảm. Bây giờ, cứ nghĩ đến là cô lại thấy đau lòng, nó theo bố từ nhỏ, cuộc sống hầu như không hề có tuổi thơ, thú vui duy nhất là được ngồi bên cạnh nghe bố họp hành. Bản thân thằng bé có niềm đam mê hóa học giống cô nhưng nó vẫn chọn ngành Quản trị kinh doanh theo mong mỏi của bố. Năm nó hai mươi tuổi thì bố mất, Thiệu Khiêm phải bỏ học về nước, lúc đó, cô đã nghĩ có lẽ đời nó chẳng còn tìm thấy niềm vui nào nữa. Con trai cô vốn già trước tuổi lại rất mẫn cảm, tình cảm của nó dành cho người bố đã khuất vốn khác người nên nó dồn hết nhiệt huyết vào công việc quản lý sản nghiệp bố để lại. Tình hình lúc bấy giờ rất tệ, vài cổ đông lớn câu kết với nhau, muốn tách lẻ công ty, sau đó vất vả lắm nó mới giành được sự ủng hộ của nhà họ Mộ và cái giá phải trả là cuộc hôn nhân với Mộ Vịnh Phi. Cô không ủng hộ nó làm thế, nhưng nó nói với cô rằng nếu đánh mất sự nghiệp của bố thì cả đời này nó không bao giờ tha thứ nổi cho bản thân mình. Năm đó, nó mới hai mươi hai tuổi. Khi cô về nước tham dự hôn lễ của con trai, buổi tối trước hôm cưới, nó nói với cô: “Mẹ ơi, cả đời này, con không bao giờ biết thế nào là hạnh phúc nữa”. Ruột gan cô đau như cắt, nó lấy vợ mà như một sự hy sinh vậy, nó không yêu Mộ Vịnh Phi nhưng Mộ Vịnh Phi chỉ lăm le kiểm soát nó. Hai đứa cãi vã ngay đêm tân hôn, rồi từ đấy bắt đầu sống riêng. Mộ Vịnh Phi giở đủ mọi chiêu trò nhưng Thiệu Khiêm không thể yêu nổi con bé đó. Con trai cô là người cố chấp, cô biết nó sẽ đạt được thành công trong sự nghiệp, có điều bản thân nó không bao giờ cảm nhận được hạnh phúc. Hai năm trước, nó lạm dụng rồi bắt đầu nghiện thuốc giảm đau, lúc phát hiện thì đã quá muộn, cô lôi nó sang nước ngoài suốt nửa năm, ra sức bắt nó cai bằng được. Lúc đau đớn nhất nó ôm cô rồi khóc, nó nói rằng nó không có hạnh phúc, không có hạnh phúc sống ở đời này còn có ý nghĩa gì? Nhưng cô là mẹ nó, cô không cho phép con trai mình sa vào những thứ đó, cô gửi tặng con mình một chú chó dòng Samoyed vừa đầy tháng làm quà, tên tiếng Trung là Đáng Yêu, cô chỉ mong loài động vật nhỏ bé ấy có thể mang lại cho nó sự lạc quan, vui vẻ.
Từng lời cô ấy nói giống như sét đánh ngang tai, tôi không cắt nghĩa được cũng chẳng tiếp thu được. Tôi cảm thấy sự việc quả thật quá sức tưởng tượng, hóa ra vị giáo sư nổi tiếng này là mẹ của Mạc Thiệu Khiêm và cô ấy đang ngồi trước mặt tôi, giãi bày tâm sự về con trai mình. Nghe cô ấy nói thì Mạc Thiệu Khiêm quả th