Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
r>Tôi là Liễu Nhược Y, hai mươi sáu tuổi.
Hôm nay là ngày cưới của tôi, nhưng tôi lại ngồi một mình ở trong phòng, xem một bộ phim có tên Tốc độ năm centimet một giây, nước mắt chan hòa trên mặt.
Cảnh trong phin đó tuyệt đẹp, âm nhạc cũng tuyệt vời.
Nhưng đó lại không phải là nguyên nhân khiến tôi bật khóc, nếu như bạn muốn được nghe, thì đó sẽ là một câu chuyện từ xa lắc.
Đã đến Hakone bao giờ chưa? Ở đó có những buổi tiệc hoa anh đào đẹp tươi diễm lệ, còn có cả suối nước nóng quanh năm mù mịt khói sương.
Khi còn nhỏ, tôi đã sống ở đó.
Khi ấy, tôi rất nghịch ngợm, những lúc bố tôi hay người quản gia không để ý đến, tôi thường trèo lên những cây hoa anh đào nằm đọc sách, mỗi khi ngừng nghỉ lại có thể nhìn thấy những cánh hoa anh đào màu trắng hồng bay lả tả ngập trời.
Ngày nhìn thấy anh, mặt trời mới rực rỡ làm sao.
Tôi đang nằm trên cây, giơ bàn tay mình lên để ngắm những ánh nắng chiếu xuyên qua các kẽ tay, những cơn gió nhẹ nhàng thổi tới khiến người ta có cảm giác buồn ngủ.
Khi nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng bên dưới, tôi quay người nhìn xuống.
Không ngờ chiếc giày tuột khỏi chân rồi rơi xuống vai anh, tạo thành một vết bẩn màu xám nhạt trên chiếc áo sơ mi trắng bóc anh đang mặc.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn tôi, rõ ràng anh chỉ hơn tôi vài ba tuổi, nhưng trong đôi mắt sẫm đen đang sáng bừng đó lại là sự tích tụ của năm tháng cuộc đời, không hợp một chút nào.
Ánh mắt anh khiến mặt tôi đột nhiên nóng bừng.
“Xin lỗi”, tôi cất tiếng, cười hết sức ngọt ngào, mọi người thường hay bảo rằng khi tôi cười trông giống hệt một thiên thần nhỏ.
Nhưng anh chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Trong cuộc đời mình lần đầu tiên tôi bị người khác xem thường một cách quá đáng như vậy.
Tôi vô cùng tức giận, cũng cảm thấy buồn bực vô cùng.
“Này!”, tôi gọi giật anh lại, vẫn cười tươi như vậy, “Em trèo lên đây nhưng lại không dám xuống, anh đỡ em có được không?”.
Có trời mới biết tôi trèo từ trên cây xuống còn nhanh hơn một con khỉ.
Anh lặng im một lát, sau đó quay lại dưới cái cây, từ từ mở rộng đôi tay.
Tôi cười rồi nhảy phắt xuống lòng anh.
Cú va chạm đầy cố ý khiến anh không kịp đề phòng, ngã lăn ra đất, còn tôi nằm đè trên người anh, cười vô cùng đắc ý vì đã đạt được âm mưu.
Gió thổi tới, những cánh hoa anh đào rơi xuống như mưa, đậu lại trên tóc tôi và rơi cả xuống người anh, Ngực anh có một mùi hương gì đó rất thanh tao, hòa cùng với mùi hoa khiến cho người ta say mê ngây ngất.
Anh gạt tôi ra rồi đứng dậy, không nói không rằng, phủi sạch những cánh hoa và lá cỏ trên người rồi đi tiếp.
Tôi sải bước, vừa đi vừa chạy theo sát sau lưng anh.
Ở dưới bóng cây phía xa xa, có tiếng một người phụ nữ đang than vãn.
“Nếu như em và cô ấy quả thực giống nhau đến vậy, thì anh có thể giữ em lại hay không? Em không cầu xin thứ gì khác, chỉ cần em và con trai mình được sống trong yên ổn.”
Lại là một người phụ nữ si tình hoang tưởng.
Tôi cất lời khinh miệt: “Sao tất cả những người phụ nữ nhìn thấy bố đều như vậy chứ.”
Nhiệt độ xung quanh bất chợt giảm xuống đột ngột, tôi thấy trong mắt anh lóe lên những tia nhìn lạnh lùng đầy phẫn nộ.
“Mẹ”, anh gọi, giọng cứng ngắc.
Tôi sững người.
Thời khắc đó, người bố vốn từ trước đến nay vẫn cao quý và nhã nhặn đã nhìn thấy tôi, lên tiếng bằng giọng nói rất mực dịu dàng: “Nhược Y, gọi anh trai đi con.”
Tìm Kiếm
Bloody Mary.
Thành phần là Vodka, Tomato Juice, Lemon Juice, Worcestershire Sauce, Tabasco Sauce, Lime.
Cô vốn vẫn không thích thứ chất lỏng mà đỏ này, trong khi lại rất nhiều người thích uống.
Bất kể một thứ đồ nào, hễ lọt đã vào những con mắt thế tục, trở nên phổ biến, bán chạy, ai ai cũng biết, đều sẽ lập tức mất giá ngay.
Đúng, không sai.
Cô quả thực là ngu dốt quá thể, cứ tự cho rằng nếu lùi về vị trí của một nhân tình, thì sẽ có thể đạt được một chút công bằng cho cả hai bên, cứu vãn được phần nào lòng tự tôn đáng thương của bản thân mình.
Nhưng cô không hề biết, bất luận thứ mà cô cần là tình yêu hay tiền bạc, đều là do anh quyết định, anh muốn cho cái gì thì sẽ cho cái đó, hoàn toàn không để cô có quyền lựa chọn xem mình muốn thứ gì.
Cô có thể cảm nhận được rằng trái tim anh đối với cô đã dần dần dao động, vì thế nên thỉnh thoảng mới có những hành động đầy mâu thuẫn như vậy.
Nhưng tất cả những thứ đó cơ bản không thể nói lên rằng cô có thể thăm dò được đến tận cùng trái tim anh.
Là do chính cô đã tham lam vô độ, nên mới khiến thành trì bao quanh trái tim anh chắc chắn hơn như vậy.
Chính là cô đã tự tay làm hỏng cái cục diện vất vả lắm mới giữ được đến ngày hôm nay.
Tay phải đút vào trong túi tìm chiếc điện thoại, cô quyết định chủ động thêm một lần nữa.
Vừa định đi vào toilet gọi điện, cô chợt nghe thấy mấy người cùng làm đang bàn tán xôn xao.
“Biết tin gì chưa, Giám đốc Diệp đi Thụy Sỹ với vợ mới cưới rồi”.
“Thật à? Đi trăng mật đúng không, v