Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.

ông vui vẻ cũng chẳng buồn chán.
Anh có lái xe, rất lịch sự nói sẽ tiễn cô, nhưng cô xưa nay không muốn người khác biết chổ ở của mình, vậy là đi được giửa đường lấy cớ vào siêu thị mua đồ để xuống xe.
Anh sẽ không chắc chắn sẽ không vào siêu thị với cô, đành thả cô giữa đường.
Cô vẫn giống một nhân viên tận tuỵ cung kính đứng nhìn xe sếp đi thật xa, muốn thở dài mà thở mãi chẳng ra hơi.
Tin Dịch Hiểu Vụ bị điên phải tới tận giờ ăn trưa khi Tiền Mẫn kể cô mới biết.
Chuyện này đả xảy ra từ ba tới năm tháng trước, vốn là một tin rất cũ, không có giá trị xào qua đảo lại nữa, Tiền Mẫn nhắc đến cũng vì đang cảm thán chuyên ngành này một ngày xuất hiện không biết bao nhiêu người kế cận, nếu kiếm đủ tiền dưỡng lão rồi thì nên rút lui sớm mới tốt.
Trước đó Hạng Mĩ Cảnh vẫn biết thần kinh của Dịch Hiểu Vụ không bình thường, vốn còn tưởng không có tình tiết gì mới, ai ngờ Âu Na lại nói: "Biệt thự Uông gia hôm đó suýt bị thiêu rụi cũng là do cô ta đốt, không biết rốt cuộc đã điên tới mức nào rồi. Tình hình này đúng là chỉ còn cách đưa ra nước ngoài tĩnh dưỡng, nếu không thể khống chế, nửa đêm nửa hôm cầm dây thừng thít cổ chết Uông Nhất Trác cũng nên".
Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc, truy hỏi: "Trước đó chẳng phải Dịch Hiểu Vụ vẫn rất bình thường sao?".
Tiền Mẫn đáp: "Nhìn thì bình thường, nhưng bị biến thành không bình thường thế nào thì bọn này không rõ, nhưng từ trên xuống dưới khắp Uông gia, ngoài Uông Nhất Trác ra chẳng ai thích cô ta, chuyện này là chắc chắn. Dù sao cô ta cũng điên thật rồi, vậy mà Uông Nhất Trác còn dám cùng cô ta sang Mĩ chữa bệnh, tôi đoán họ sẽ không quay về nữa, Uông gia có mấy cơ sở làm ăn ở Mĩ, việc đảm bảo cho họ cuộc sống trong điều kiện bình thường thì chắc không quá khó".
Hạng Mĩ Cảnh vẫn trong trạng thái kinh ngạc.
Âu Na cảm thán: "Vì vậy tình yêu nam nữ mặc dù rất quan trọng, nhưng nếu không môn đăng hộ đối thì không nên miễng cưỡng, kết cục khó tránh tổn thương người, tổn thương mình".
Tiền Mẫn đẩy Âu Na một cái rồi nháy mắt với cô nàng, cười cười nhìn Hạng Mĩ Cảnh: "Có điều chuyện này không thể giống nhau được, số mỗi người mỗi khác, hoàn cảnh cũng khác nhau".
Hạng Mĩ Cảnh đang chìm đắm trong tai nạn mà Dịch Hiểu Vụ đang gặp phải, nên không để ý lắm đến lời Tiền Mẫn nói. Chỉ cảm thấy trên sân khấu phồn hoa sặc sỡ, vạn trượng hồng trần, trăm ngàn màu sắc này, có rất nhiều người giống Mông Giang Vũ, sống trong ánh hào quang được mười mấy năm, cũng có rất nhiều người giống Dịch Hiểu Vụ, làm một đốm lửa lụi tàn lặng lẽ giữa đêm, có thể được ghi danh một đời nhưng cũng có thể chẳng ai còn nhớ. Người và việc đều trôi nổi phập phù, không ai nói chắc được gì, càng không có gì để đảm bảo sự vĩnh cửu.
Buổi chiều Chu Lệ Lệ sai tới xem Trăn Cảnh được bố trí tới đâu rồi, gặp ngay Bội Bội đang hào hứng tới trò chuyện với khách hàng ở đại sảnh.
Bội Bội mặc một chiếc áo khoác len màu xanh dương đậm, trong đôi giày cao gót bằng da chỉ đi tất da mỏng màu đen, cả khuôn mặt đỏ rực, rõ ràng vừa bị gió lạnh bên ngoài táp vào mặt.






Hạng Mĩ Cảnh đợi Bội Bội đi tới gần trước mặt mình mới hạ giọng mắng một câu: "Không biết đi găng tay vào à?".
Diêu Bội Bội cười đáp: "Xe đưa đi bảo dưỡng, nếu không cũng không tới mức bị gió táp".
Dù gì cũng là ở nơi công cộng, Hạng Mĩ Cảnh không thể hiện sự thân mật thái quá với Bội Bội, chỉ hỏi: "Gần đây em bận lắm à? Không có cả thời gian đi ăn cơm?"
Diêu Bội Bội đáp: "Thời gian này khá nhiều sự kiện, hơn nữa gần đây trong tập đoàn xuất hiện rất nhiều tin tức trái chiều, hằng ngày em chạy tiến độ sự kiện rồi còn phải tìm cách quan hệ với báo chí, ngủ còn không được một giấc tử tế".
Hạng Mĩ Cảnh hiểu sự vất vả của người làm PR, chỉ cười đáp: "Vậy em đổi công việc đi".
Vừa nhắc tới bửa tiệc sắp tới Lâm Khải Sương đã thấy đau đầu: "Từ mấy bữa tiệc trước, anh phải nhờ đủ các thể loại chị em họ đi cùng đã đủ khiến anh hao tâm tổn trí rồi, lần này còn đích thân đi đo may y phục, Orchid rõ ràng muốn giày vò hành hạ người ta chư đâu phải muốn mua vui".
Hạng Mĩ Cảnh ngước mắt nhìn anh, cười: "Chỉ có một số ít những người nghĩ như anh thôi, còn đa phần rất vui vẻ hào hứng chuẩn bị cho sự xuất hiện của mình. Về bạn nữ đi cùng, chẳng phải anh có tiến sĩ Liệu đấy à?".
Lâm Khải Sương lắc đầu quầy quậy: "Anh sợ cô ấy vừa vào đã kéo mấy vị phu nhận tiểu thư khác ra một góc để tiến hành xét hỏi điều tra".
Cô bật cười: "Tinh thần hiếu học như vậy chẳng phải rất hợp với anh à?".
Anh nhún vai hơi bất lực: "Nghị lực của cô ấy hơn người, bình thường anh không biết phải làm thế nào cho ổn".
Cô nghiêm sắc mặt đáp: "Em rất xem trọng chị ấy".
Anh quay đầu đi không muốn nói chuyện ấy nữa, mà hỏi cô: "Gần đây em với dì Tần thế nào?".
Cô nhất thời không biết trả lời ra sao, bèn đáp: "Cũng thường gọi điện, nhưng cảm giác rất ý nhị, rõ ràng cả hai đều cố ý né tránh nhắc đến một vài chuyện. Em nghĩ khả năng là do cơ hội ở bên nhau quá ít, đợi hết năm, mẹ quay về Thư