Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2510 lượt.
ợng Hải, chắc tình hình sẽ chuyển biến".
Anh gật đầu, an ủi: "Chắc chắn trong lòng dì vẫn cảm thấy có lỗi với em rất nhiều, lại cũng sợ tỏ ra thân mật quá sẽ khiến mọi chuyện trở nên kì quặc".
Cô cười không đáp.
Mang đề tài này ra nói không nhẹ nhàng thú vị cho lắm, vậy là anh lại quay về chủ đề bữa tiệc, chủ động cười hỏi cô: "Lần dạ tiệc này có cần anh làm nhà tài trợ kim cương của em không?".
Cô lắc đầu rất dứt khoát, cười đáp: "mấy trăm mĩ nữ tranh nhau đua hương khoe sắc cũng đủ khiến anh hoa mắt chóng mặt rồi, không chừng em làm một đoá phù dung tinh khiết lại khiến người ta chú ý hơn".
Nhân cơ hội này anh hỏi: "vận đào hoa trước đó của em có tiếp tục tới làm phiền em không?".
cô biết anh đang ám chỉ Dung Trí Hằng, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Em không phải thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, đâu còn mơ mộng nụ cười mỉm phổ độ chúng sinh? Huống hồ, rất có khả năng anh ta hiểu lầm rằng em đang nhòm ngó tài sắc của anh ta, nếu cho là thật, chẳng phải lại càng khiến anh ta nghĩ mình đoán đúng hay sao?".
Anh thử nói đỡ: "Có lẽ anh ta không hiểu nhiều về tình cảm và tình yêu, lại sống như trên mây, có những suy đoán và hành động khác với người thường cũng là bình thường".
Cô cúi đầu ăn coi như ngấm ngầm đồng ý với câu nói đó của anh.
Anh ngập ngừng hồi lâu, rồi vẫn tiếp tục thử hỏi: "nếu anh ta thật lòng thật dạ với em, thì em định thế nào?".
Cô chầm chậm nuốt chổ thức ăn xuống, sau đó đặt dao dĩa lên bàn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi ngược lại: "Anh có quan hệ với anh ta tốt như thế từ bao giờ?".
Anh không kinh ngạc trước câu hỏi của cô, nhưng vẫn ngập ngừng mất một lúc mới nói: "Quan hệ giữa anh và anh ta không phải tốt lắm, nhưng gần đây có qua lại nên cũng tàm tạm. Anh biết bây giờ em đã bắt đầu thắc mắc trước suy nghĩ và hành động gần đây của anh, anh cũng không muốn biện giải rằng chúng hoàn toàn không liên quan tới anh ta, nhưng có điều em cần biết, anh không bao giờ nghĩ tới chuyện đẩy em vào nơi nước sôi lửa bỏng".
Cô xưa nay chỉ thấy bộ dạng dịu dàng của anh, nhất thời bị khẩu khí và thái độ nghiêm túc hiện tại làm cho sững sờ, một giây sau, cô thấy có lỗi, vì anh luôn rất tốt với cô, cảm giác giống như anh trai quan tâm chăm sóc em gái vậy, cô vội nói: "Lòng em đang rối loạn nên mới nói thế, anh đừng bận tâm".
Anh lắc đầu, mặt mày giãn hẳn ra nói: "Nếu đã nói đến mức này rồi, thì có vài chuyện anh không cần giấu em nữa, trước kia anh khuyên em ở lại, một là vì anh thật sự muốn em ở lại, hai là anh ta nhờ anh làm vậy. Trong quan hệ của hai người anh là người ngoài, không hiểu tại sao đột nhiên anh ta lại có suy nghĩ như thế, cũng không biết rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì mà khiến anh ta phải mở miệng ra nhờ anh. Anh cũng không cho rằng anh ta là người tốt, mặc dù điều kiện về mọi mặc đều tốt, dù làm bạn gái hay vợ anh ta nhất định chẳng phải chuyện dễ dàng. Nhưng do nhiều nguyên nhân khiến em quyết định ở lại, có lẽ đây là ý trời. Còn em không có ý định gì với anh ta, thậm chí chủ động từ chối anh ta, điều đó đối với anh ta mà nói không nằm trong phạm vi kế hoạch đã vạch ra. Anh biết sự kiêu ngạo của anh ta cao tới đâu, cũng không biết rốt cuộc anh ta có tình cảm thế nào với em. nếu anh ta thật sự chịu hạ thấp thân phận, có ý định nghiêm túc với em, thậm chí còn theo đuổi em giống những người đàn ông bình thường khác, em cho rằng em có kháng cự nổi không?".
Cô bắt đầu thấy run, không biết vì sợ hay còn vì điều gì khác, nhưng cô vẫn nghiêm túc lắc đầu: "Anh ta sẽ không làm vậy".
Anh cho rằng cô đang né tránh, đành nhấn mạnh: "Mĩ Cảnh, suy nghĩ và tâm tư của người khác, em mãi mãi không hiểu được đâu".
Cô vẫn lắc đầu: "Thật quá đột ngột".
Anh thở dài: "Lòng em hiểu rất rõ, khồng hề đột ngột. Em cũng nên biết, rất nhiều phụ nữ mong còn không được".
Cô vừa áp lực lại vừa buồn: "Em hoàn toàn không thích anh ta".
Anh không có ý định ép cô, nói: "Đương nhiên em cũng có thể tiếp tục từ chối anh ta". Ngập ngừng một lát, lại nói một câu đầy ẩn ý: "Hoặc tốt nhất là em rõ ràng trong mối quan hệ với những người họ Dung thì càng tốt hơn".
Anh trầm mặc hồi lâu, rồi nói với giọng tự trách móc: "Hình như anh không bao giờ học được cách làm một doanh nhân, đầu tư luôn mạo hiểm lớn, con người anh quá mềm yếu thiếu quyết đoán, hai từ "hối hận" nên viết ngay ở trang đầu tiên trong cuốn tự điển của anh. Mĩ Cảnh, giờ anh vô cùng hối hận vì đã giữ em ở lại".
Giọng cô rất nhẹ, cũng rất khản, chầm chậm nói: "Có lẽ em sẽ đến Đài Loan tìm mẹ em, nhưng nếu em qua Đài Loan thật, liệu bà có cho rằng em là một gánh nặng hay không? Giống như mười mấy năm trước, vì coi em là gánh nặng nên mới vứt bỏ em".
Cuối cùng anh phát hiện ra những lời hỗn loạn của mình suốt tối nay khiến cô rơi vào tâm trạng hỗn độn, vội vàng nói vớt: "Đều tại anh nói linh tinh, em là em, em thích làm gì thì làm nấy, thích ai thì ở bên người ấy, không thích thì mặc kệ hắn đi".
Cô đột nhiên rơi nước mắt.
Anh không biết phải làm thế nào, bối rối: "Sớm biết thế này đã không nói c