Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.

ho em biết".
Cô cố gắng cười: "Em rất cảm ơn anh đã nói cho em biết".
Anh run rẩy, đành bảo: "Những gì phải nói anh đã nói cả rồi, nếu sau này em muốn hận anh, anh sẽ chấp nhận".
Sau bữa buffet, Hạng Mĩ Cảnh cùng Lâm Khải Sương ra chổ quán ven đường uống rất nhiều rượu.
Thực ra tửu lượng của cô không tệ, nhưng vì trong lòng đang muốn say, nên chỉ nửa chai rượu trắng cũng đủ để hạ gục cô tại chỗ.
Ngoài Diêu Bội Bội và Phương Tuân Kiệm ra, Lâm Khải Sương là người duy nhất biết chổ ở của cô. Anh đưa cô về chung cư, chẳng mấy khi say rượu, cô làm cho căn phòng trở nên lộn xộn, ngay cả sách trên giá cũng gạt hết xuống. Anh nhẫn nại giúp cô thu dọn, sau khi chắc chắn cô đã nằm ngủ ngon lành trên giường không gây chuyện nữa mới lặng lẽ rời đi.
Hôm sau, khi mở mắt ra đã chín giờ, Hạng Mĩ Cảnh cử động cũng thấy nhức mỏi toàn thân, hai mắt sưng húp, ngồi ngẩn ra ở đầu giường mất một lúc mới nhớ ra nhửng hành động ngông cuồng của mình tối qua.
Cô vô cùng hối hận và khinh miệt hành vì của mình, giơ tay bẹo má của mình thật đau. Cô ra tay rất mạnh, đau tới mức không chịu nổi nữa mới rụt tay về.
Ngửa mặt lên nhìn trần nhà, đầu óc quay cuồng, cả khuôn mặt cũng như sưng húp lên, không kịp dự buổi họp sáng, cô đánh gọi cho Dung Ngọc Lan báo cáo mình đến muộn, rồi gọi cho Lâm Khải Sương.
Lâm Khải Sương cười nhắc lại chuyện tối qua: "Bộ dạng lúc đó của em như muốn phá tung căn nhà. Cũng may anh nhìn thì yếu đuối, nhưng vẫn đủ sức, nếu không chắc sẽ bị em hất ngã xuống đất mất", rồi thở dài, "Nếu em thấy ở lại Bảo Nhã khó khăn quá, thì anh sẽ dành cho em một vị trí ở Lâm thị".
Cô kiên quyết từ chối: "Gặp phải chút chuyện đã bỏ chạy, thì sau này em còn làm được gì nữa. Em sẽ ở lại Bảo Nhã, trừ phi bị đuổi việc, nếu không em sẽ không lặng lẽ bỏ đi như thế".
Anh cười hỏi: "Kiên quyết vậy sao?".
Cô "ừ" một tiếng, rồi nói tiếp: "Bắt đầu từ hôm nay, em phải đẩy hai từ "yếu đuối" xuống trang cuối cùng trong từ điển của mình". Đã nói tới mức này, Hạng Mĩ Cảnh thật sự muốn tăng thêm sức mạnh cho bản thân mình.
Lúc tắm cô đắp một lớp mặt nạ, sấy khô tóc xong đeo thêm đôi khuyên tai thật bắt mắt, chọn chiếc áo khoác màu vàng non, trước khi ra khỏi nhà còn xịt thêm ít nước hoa, nhìn qua gương trong thang máy, trông cũng khá có tinh thần.
Đến công ty đã hơn mười rưỡi, hiện tại Hạng Mĩ Cảnh đang trong giai đoạn làm trợ lí cho Chu Lệ Lệ, vì vậy cô đến muộn một tiếng rưỡi không tránh khỏi bị Chu Lệ Lệ trách mắng.
Cô không giải thích rằng mình đã xin Dung Ngọc Lan nghỉ phép, cũng không lườm nguýt người đồng nghiệp cùng cấp bậc với mình, nhận lỗi với thái độ vô cùng tích cực, sau đó nói rõ rằng mình đã xem qua việc bố trí ở Trăn Cảnh.
Toàn tâm toàn ý cho công việc mình yêu thích cũng là cách làm bản thân vui vẻ, nhẹ nhõm.
Hạng Mĩ Cảnh bận rộn tới hơn bốn giờ, vừa đứng dậy đi pha cho mình tách trà, bỗng nhìn thấy thư kí thứ nhất của Dung Trí Hằng là Đổng Già cầm một chiếc hộp màu sắc nhã nhặn đi về phía mình.
Khó tránh khỏi bị người khác chú ý.
Cô hơi ngẩn người, Đổng Già đã gỏ cửa bước vào.
Cô và Đổng Già cũng từng tiếp xúc, lúc này hai người chào hỏi lịch sự xong bỗng thấy xa cách.
Đổng Già đặt chiếc hộp lên bàn cô, ngay câu thứ hai đã nói rõ ý đến: "Dung tiên sinh gửi".
Khi nhìn thấy Đổng Già cô đã đoán được tình hình này, cũng hiểu dù mình có nghĩ gì đi nữa cũng vẫn phải giữ thể diện cho Dung Trí Hằng, cô không thể nhờ Đổng Già chuyển lời, vì vậy chỉ đáp lại hai từ "cảm ơn", đợi Đổng Già đi rồi, cô không hề do dự kéo rèm cửa sổ và khoá cửa phòng lại.
Chiếc hộp rất lớn, vừa mở ra đã nhìn thấy bên trong là một bộ lễ phục cung đình vô cùng thích hợp cho buổi dạ tiệc của hai hôm tới. Hạng Mĩ Cảnh chỉ cần liếc mắt nhìn qua cũng có thể khẳng định chất liệu bộ lễ phục này thuộc loại hảo hạng và được làm thủ công.
Trước một món quà như thế, cô không phải không có chút động lòng, nhưng cô không luyến tiếc, mà đậy nắp hộp lại, sau đó cầm di động lên tìm số của Dung Trí Hằng.
Số này cô lưu lại hồi còn ở Tam Á khi Dung Trí Hằng gọi điện cho cô. Cô nghĩ chắc sẽ gọi được nhưng không ngờ không ai nghe máy. Đang do dự xem có nên gọi thêm lần nữa không thì Dung Trí Hằng gửi tin nhắn tới, hai từ "Đang họp".
Cô biết điều không gọi làm phiền anh nữa, mà đặt chiếc hộp sang một bên, tránh ảnh hưởng tới công việc.
Khi Dung Trí Hằng gọi lại cho cô đã sáu giờ năm mươi phút.
Hạng Mĩ Cảnh chưa xong việc nên vẫn đang ở văn phòng, đồ ăn nhanh mà Kiều Kiều mua về thơm nức mũi, cô không kiềm chế được, vừa mới bắt đầu ăn một miếng, đi động đã đổ chuông.
Nhìn thấy ba chữ Dung Trí Hằng trên màn hình, cô không thấy hoang mang, hắng hắng giọng rồi bắt máy, lên tiếng chào hỏi như thường: "Dung tiên sinh".
Dung Trí Hằng ừm một tiếng tượng trưng.
Cô nắm bắt thời cơ, chủ động nói: "Tôi đã nhận được quà do thư kí Đổng mang tới chiều nay".
Anh lại ừ tiếng nữa, sau đó hỏi cô: "Có vừa ý không?".
Cô cảm thấy trong giọng nói của anh có sự mệt mỏi hiếm thấy, có lẽ đại não bị nhét quá nhiều


XtGem Forum catalog