Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1489 lượt.

hiện ra được điều gì, mẹ em giấu rất kín".
"Em xem, hôn nhân là chuyện tự mình biết là ngọt ngào hay cay đắng, mẹ em có mối quan hệ vợ chồng với ba em trước, sau đó mới có mối quan hệ mẹ con với em, sau khi cuộc hôn nhân gặp trục trặc, bà đã đưa ra sự lựa chọn, em không thể vì kết quả mà gạt đổ động cơ của bà, quy kết nguyên nhân cho mình".
Nhâm Nhiễm im lặng một hồi lâu.
Từ khi trời bước vào hạ, nhiệt độ ở Bắc Kinh tăng lên rất nhanh, tổ chức tình nguyện viên chuẩn bị thực hiện một buổi biểu diễn từ thiện để quyên góp cho làng trẻ em SOS, số tiền thu được sẽ dùng để ủng hộ một số em nhỏ tiến hành các cuộc phẫu thuật cần thiết. Sau khi biết được thông tin này, Nhâm Nhiễm đã mua hai tấm vé, nhưng cô không có ý định tham gia, chuẩn bị tặng lại vé cho người khác.
Hai ngày sau, một nhân viên phụ trách của làng trẻ SOS đã ngăn cô lại, "Mấy ngày qua chị đều tìm em, điện thoại của em lại không mở máy".
Về cơ bản Nhâm Nhiễm không mở di động, cô cũng không giải thích, chỉ hỏi với vẻ biết lỗi: "Có chuyện gì vậy chị?"
"Hiện mọi người đều đang dồn sức chuẩn bị cho buổi biểu diễn từ thiện, nhân lực không đủ, rất nhiều người đã phải gạt công việc sang một bên để tham gia vào".
Đương nhiên là Nhâm Nhiễm hiểu được ẩn ý của câu nói này. Mặc dù hàng tuần cô vẫn đến làng trẻ, nhưng không tham gia vào các hoạt động khác của tổ chức tình nguyện viên đó, nhưng cô lái chiếc xe Land Rover, rõ ràng là không có công việc cố định, cho dù thế nào cũng không thể thoát khỏi sự quan tâm của những người hay tò mò nói này nói nọ.
"Được ạ, em có thời gian, có cần em làm gì không chị?"
Công việc giao cho cô là hàng ngày đưa đón mấy giáo viên đến làng trẻ em SOS để luyện các tiết mục cho các em. Cô thở phào một tiếng, dù sao chuyện này cũng khá đơn giản. Cô sắp xếp lại thời gian dành cho việc dịch tài liệu, bắt đầu làm lái xe công ích.
Mấy giáo viên đó ít nhiều đều tỏ ra tò mò trước Nhâm Nhiễm, nhưng cô không thể hiện gì nhiều, không mặn mà trả lời những câu hỏi mang tính chất dò la nghe ngóng, họ cũng biết ý nên không hỏi gì nữa.
Hôm nay, Nhâm Nhiễm từ làng trẻ SOS đi ra, vừa lên xe cắm chìa khóa vào ổ, điện thoại di động liền đổ chuông. Cô cầm lên ngó, là số điện thoại lạ.
"A lô, ai đó ạ?"
"Tiểu Nhiễm, chào em, chị là Gia Ngọc đây".
Người gọi điện thoại là Kỳ Gia Ngọc - chị gái của Kỳ Gia Tuấn, bàn tay Nhâm Nhiễm dừng lại trên nút khởi động điều hòa.
"Chị đến Bắc Kinh công tác, tìm được chú Nhâm và xin được số điện thoại của em, em có thời gian đi ăn cùng chị không?"
Cô cầm điện thoại, ngồi thẫn thờ một hồi lâu không thể trả lời, Kỳ Gia Ngọc liền gọi: "Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm, em không sao chứ".
Cô nói một cách chật vật: "Chị Gia Ngọc, em... xin lỗi".
Cô không thể nói tiếp được nữa, đột nhiên cắt điện thoại, sau đó tắt máy, gục đầu xuống vô lăng, ngồi im không nhúc nhích.
Bắc Kinh trong những ngày nóng nực, mặt trời đã nung nóng chiếc xe từ lâu, chẳng mấy chốc mà cô đã đầm đìa mồ hôi. Một lái xe của làng trẻ chuẩn bị lái xe đi mua đồ, nhìn thấy tình trạng đó liền đến gõ cửa xe cô, ân cần hỏi cô làm sao vậy.
Cô miễn cưỡng ngẩng đầu lên cười: "Không sao ạ, em đi ngay đây".
Cô bật điều hòa lên như một cái máy, thắt dây an toàn, lái xe ra khỏi làng trẻ, chạy về phía bệnh viện bác sĩ Bạch Thụy Lễ làm việc.






"Cô ấy là người mà em ghét ư?" Bạch Thụy Lễ hỏi Nhâm Nhiễm.
Phòng làm việc của ông rất rộng rãi, thoải mái, ánh nắng gay gắt bị rèm cửa chặn lại ở bên ngoài, nhiệt độ trong phòng đặt ở 22 độ, nhưng Nhâm Nhiễm vẫn toát mồ hôi.
"Không, em quý chị ấy, từ trước đến nay luôn coi chị ấy là chị gái mình, chị ấy rất tốt với em".
"Nhưng em lại tránh mặt cô ấy".
Hơn nữa lại ngắt điện thoại một cách bất lịch sự mà không có lời giải thích nào. Sắc mặt Nhâm Nhiễm nhợt nhạt, cô ngần ngừ một lát, "Sau vụ tai nạn ô tô, em không còn liên hệ gì với người nhà họ Kỳ".
"Dĩ nhiên không phải là như vậy, em chỉ không thể đối mặt với họ mà thôi. Em... có trách nhiệm trước cái chết của anh Tuấn".
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ chỉ ra rất sắc bén, "Theo những gì mà tôi nắm được thì không phải như vậy, cậu ấy và vợ chuẩn bị ly hôn, lúc đó cậu ấy về Melbourne là do người nhà của vợ cậu ấy đưa ra điều kiện, muốn cậu ấy sang tên căn nhà mà cậu ấy đang đứng tên cho vợ cậu ấy. Hơn nữa hung thủ cũng là người tình cũ của vợ cậu ấy, sau đó đã bị bắt và xét xử".
"Không, bác sĩ không nắm được toàn bộ câu chuyện. Vì không muốn em khó xử nên anh Tuấn mới sang Australia làm việc. Vợ anh ấy đã từng cảnh báo em rằng, nếu anh ấy sang Melbourne, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm. Chị ấy đề nghị em giữ anh ấy lại, nhưng em... nhu nhược quá, em đã không làm như vậy".
"Thế nên vì chuyện này mà em luôn trách mình".
"Em biết chỉ cần em lên tiếng, chắc chắn anh Tuấn sẽ ở lại. Anh ấy và em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh ấy luôn yêu em, quan tâm đến em. Nhưng em... đã thờ ơ với anh ấy một cách vô tình hoặc cố ý, em đã yêu... người khác, lúc rơi vào lưới tìn


Ring ring