XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

huộc về Dung Ý hay không, dù sao đây cũng là giai đoạn xua đuổi bóng ma quá khứ.
“Chẳng lẽ cậu còn là quân sư tình yêu của mình nữa sao?” Nàng châm biếm hỏi lại.
“Còn nữa, cuối tuần này kỷ niệm 80 năm thành lập trường, cậu có về không?” Cổ Duyệt thử thăm dò mở miệng hỏi.
Dung Ý sửng sốt một chút, “Có chứ, sao không trở về? Không phải đã nhận lời với bọn họ là sẽ trổ tài chụp ảnh sao?” Nàng trả lời như không có việc gì.
“Sẽ không xấu hổ nữa chứ?”
“Có gì mà xấu hổ, người ta đã đính hôn rồi. Thoải mái đối diện không phải tốt hơn sao?” Nàng hít sâu một hô, khẽ hất chỗ tóc mái rơi xuống chạm vào mắt, khi ngẩng đầu ánh mắt hoàn toàn trong trẻo, không hề bàng hoàng.
“Không sợ ?”
“Anh ấy vậy, mình cũng vậy, chỉ là có chút quá khứ đã qua thôi.” Nếu tất cả đã qua, sao còn phải e ngại?
“Đan Hiểu Uyển thì sao?”
“Không buông tay coi như thắng!” Tựa hồ mỗi lần nàng cùng Đan Hiểu Uyển va chạm đều là nàng cúi đầu ủ rũ tự nhận thất bại, nhưng nếu có cơ hội một lần nữa, nàng sẽ dùng thái độ đạm bạc để đối mặt với cô ta, không ẩn nhẫn khiến mình đau lòng, không quan tâm mình đã từng chật vật vấp ngã với bao nhiêu thê thảm, ít nhát đó mới là khí phách của một phụ nữ có tư thái.






Bầu trời thật xanh trong, gió thổi qua mang theo hơi thở của mùa thu. Đèn đỏ, xe dừng lại, cửa kính xe hé mở, anh nheo mắt lại nhìn ra bên ngoài ánh nắng, trong cửa hàng Mc Donalds bên đường có mấy nữ sinh đang cười đùa ríu ra ríu rít. Anh thoáng giật mình khi nhìn thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt xinh đẹp giấu sau cặp mắt kính, không hề trang điểm, chỉ trong suốt đơn thuần mà vô cùng đẹp đẽ, ánh mặt trời như chiếu vào tận lòng anh.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang sự hoảng hốt trong nháy mắt, anh thu hồi ánh mắt bật điện thoại.
“Alo, xin chào!” Anh không nhìn số điện thoại đã mở máy, giọng điệu lịch sự mà khách khí.
“Có nhớ em không?” Đan Hiểu Uyển hơi nghịch ngợm hỏi, trong thanh âm có điểm nhảy nhót.
“Ừ, mẹ có khá hơn chút nào không?” Anh không trả lời trực tiếp.
“Vâng ạ, kem sữa chua có nhiềuloại hương vị khác nhau, có hương hoa quả, sô cô la, dâu…” Tiểu muội muội ngọt ngào giới thiệu các loại cho nàng, sau đó lại tươi cười nói thêm, “Mua từ 15 hộp trở lên còn được tặng thêm 4 hộp sữa chua nữa ạ.”
Nàng cười, lâu lắm rồi chưa ăn kem sữa chua, chưa kịp nói thì di động đã vang lên.
“Ta vừa mới nhắc xem khi nào thì nhiếp ảnh gia đến đây a? Càng ra ngoài cọ xát xem ra càng kỳ lạ rồi đấy!” Tiếng Triệu tỷ tỷ, người lớn nhất phòng nàng trước kia, vang lên, bởi vì lớn hơn mọi người một tuổi nên thường có giọng điệu như vậy. Trước kia đôi khi còn văng ra một vài câu thô tục, sau khi trở về đài truyền hình địa phương ở Đông Bắc, vẫn thấy giọng điệu của cô ấy không hề thay đổi.
“Không phải em đang vội đến đây sao?” Một tay cầm điện thoại, một tay ra hiệu cho nhân viên đóng gói sữa chua cho nàng mang đi, “Đúng rồi, chị hỏi mọi người xem ai muốn uống sữa chua không để em mua nào.”
“Em sao lại giống con gái chị thế nhỉ? Mấy tuổi rồi còn chạy đi uống sữa chua?”
Ai bảo lớn rồi thì không thể uống sữa? Nhưng câu này nàng không lớn tiếng nói ra, “Vẫn là ở sảnh nhà tam giáo như cũ à? Chờ em nhé, em tới rồi đây.” Cúi đầu nhìn gói to trong tay, tiểu muội muội đáng yêu còn tặng thêm hộp caramen nhỏ bên trong, nàng ngẩng đầu mỉm cười cám ơn. Đi ra cửa còn nghe tiểu muội muội thật ngọt ngào nói với ra, “Đồng học, vào trong trường nhớ quảng cáo cho em với nhé!” Nghe cô bé gọi mình là “đồng học”, nàng tự nhiên thấy vui vui.
“Ai ai, hôm nay là ai đến đây vậy? Trong hội trường chật như nêm a!”
“Là buổi tuyên truyền của bên Đan Trữ, nghe nói CEO cũng đến đây, hình như trước đây từng học ở khoa tin tức, sau này rất nổi danh trong giới đầu tư, cửa cũng cao. Cho dù vào không được, nhìn xem soái ca là được rồi…” Một đám đông vây quanh hướng vào hội trường xem giao lưu.
“Bây giờ là phần giao lưu trực tiếp trong buổi tuyên truyền hôm nay, các bạn có thể hỏi các vị khách mời bên Đan Trữ quốc tế các vấn đề liên quan, thời gian có hạn, cơ hội này thật hiếm có, các bạn nhanh chóng tận dụng nào!” Người chủ trì vừa nói dứt lời, một rừng cánh tay giơ lên, tuỳ tay chỉ vào một nữ sinh đứng cạnh cửa, cũng bảo nhân viên phục vụ đưa mic đến.
“Xin chào các vị. Tôi là học viên khoa quản lý, Lý Tiểu Yến. Tôi xin được hỏi Dương tổng, ngài vốn học chuyên ngành tin tức, sau tốt nghiệp lại làm bên lĩnh vực đầu tư, có phải là mâu thuẫn với ý nguyện lúc trước hay không? Hay là vì muốn kiếm nhiều tiền mà ngài chuyển hướng đầu tư sang ngành tài chính ạ? Xin cảm ơn.”
“Gọi Dương tổng thật là khách khí, tôi vốn là sư huynh của các bạn, nên gọi là sư huynh được rồi.” Dương Miễn mặc bộ vest đen tuyền đứng lên, “Tôi hi vọng các bạn không chấp nhất tôi khi nói về vấn đề này, học những kiến thức để có thể dùng được trong công việc là điều tất yếu. Nhưng nếu có thể tìm được cơ hội phát triển thích hợp với bản thân mình thì hãy buông tay mà liều mình thử sức, vì cơ