Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3355 lượt.
bọn họ còn cần thiết phải như thế sao?
An Nhiên thật sự là mệt mỏi, cứ như thế mơ mơ màng màng ngủ tiếp.
Tô Dịch Thừa nhìn đôi mắt ngái ngủ của cô, cúi đầu nhẹ nhàng khẽ hôn lên trán cô. Sau đó xoay người vén chăn xuống giường, lấy bộ đồ thể thao từ trong tủ quần áo đi thay, rồi sau đó xoay người trực tiếp ra khỏi cửa phòng.
An Nhiên tỉnh lại lần nữa đã là 7 giờ, ngoài phòng từng tiếng khẩu lệnh đều đặn truyền vào, nhìn lại bên kia giường sớm đã không có độ ấm, cô chỉ nhớ loáng thoáng anh nói với cô thời gian còn sớm, ngoài ra không có ấn tượng cái gì khác, mở mắt nhìn đèn trần nhà, lúc này mới nhớ nơi này không phải là nhà trong thành thị của Tô Dịch Thừa.
Với lấy cái điện thoại đầu giường xem giờ, đúng 7 giờ, buổi sáng cô còn phải đi công trường, từ đây đến thành phố đại khái mất một tiếng, như vậy, trừ thời gian rửa mặt, thay quần áo, cô cũng không còn nhiều thời gian nữa.
Nghĩ như thế, An Nhiên vội vàng rời giường, chuẩn bị tức tốc tẩy rửa. Vừa mới nhích người, thì toàn thân đau nhức như vừa bị vắt kiệt, đã nhắc nhở cô sự điên cuồng của đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ bừng lên.
“Thối Tô Dịch Thừa.” Mắng có chút giận rỗi, cuối cùng lê thân thể cực kỳ đau nhức vào trong thay quần áo.
Khi từ trong phòng đi ra phòng khách, cô giúp việc đang bày biện bát đũa lên bàn, Tần Vân đang chuẩn bị bữa sáng trong phòng bếp. Thấy thế An Nhiên bước lên hỗ trợ, bưng thức ăn đã được chuẩn bị từ trong phòng bếp ra bên ngoài.
Tần Vân tưởng là cô giúp việc nên bảo cô bê cả nồi cháo trắng ra nữa, An Nhiên thưa, tiến lên muốn bưng cháo, thì Tần Vân cũng là nghe ra thanh âm không đúng, quay đầu thì thấy An Nhiên đang đứng liền tươi cười nhẹ nhàng.
“An Nhiên, làm sao dậy sớm như thế.” Tần Vân kéo tay cô nói: “A, có phải là không quen ở trong đại viện không, việc tập thể dục bên ngoài ầm ĩ đến con à.”
An Nhiên lắc đầu, “Không có, buổi sáng còn phải đi làm, cho nên con phải dậy sớm một chút.”
Tần Vân gật đầu, ánh mắt đột nhiên liếc thấy vết đỏ nhàn nhạt trên cổ cô, rồi nhìn cô cười mập mờ.
Dấu hôn trên cổ (2)
Cũng là đến hôm nay An Nhiên mới biết được thì ra là Tô Dịch Thừa có thói quen dậy sớm luyện tập, thói quen này hoàn toàn do tiếp nhận sự giáo dục quân sự hóa từ nhỏ, vì sinh ra trong một gia đình quân nhân như vậy, nên từ khi còn bé, Tô Dịch Thừa đã theo ông nội và cha cùng đi thể dục buổi sáng, làm huấn luyện, thế cho nên qua nhiều năm như vậy, sớm đã không cần cha bắt buộc như ban đầu mà đã dưỡng thành thói quen, vẫn một mực giữ gìn đến bây giờ.
Ăn cơm sáng xong, bởi vì hôm nay là ngày làm việc, Tô Dịch Thừa chở An Nhiên về thành phố.
Trên xe, An Nhiên cứ có cảm giác, cảm thấy buổi sáng, lúc ăn cơm vừa rồi, ánh mắt mọi người nhìn cô có chút kỳ lạ, buồn cười rồi lại không cười lên tiếng.
Tô Dịch Thừa liếc nhìn người ngồi bên tay lái phụ đang cau mày suy tư gì đó, rồi lại nhìn ấn ký được mình lưu lại khi hoan ái tối hôm qua trên cái cổ trắng như tuyết của cô, nụ cười trên khóe miệng càng đậm.
Dường như cảm nhận thấy được ánh mắt của anh, An Nhiên xoay người, nhìn nụ cười trên khóe miệng anh, không khỏi nghi hoặc, hỏi: “Anh cười cái gì?” Vừa nói vừa đưa tay sờ sờ mặt mình, cũng không có dính thứ gì a.
Tô Dịch Thừa chẳng qua là cười, quay đầu nhìn chăm chú tình hình giao thông phía trước, chỉ nói: “Buồn ngủ thì ngủ tiếp chút đi, đến nơi anh gọi em.”
Nghe vậy, An Nhiên quả thật còn có chút buồn ngủ, tối hôm qua bị anh dày vò một đêm quả thật không ngủ được bao lâu. Lại nghĩ còn thêm gần một tiếng đường đi nữa, cho dù thức mà không nói tiếng nào thì hai người cũng quá lúng túng là lạ, chi bằng ngủ đi thì không cần lo lắng lúng túng hay không lúng túng nữa.
Nghĩ như vậy, An Nhiên dựa vào lưng ghế, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Tô Dịch Thừa kéo tay cô, giơ tay lên xem đồng hồ, nói: “đừng nhìn nữa, 8h 58 phút rồi, lên đi, nếu không sẽ đến muộn.”
“A.” An Nhiên thét chói tai, “sao anh không nói sớm.” Nói xong, vội vàng cầm túi mở cửa chạy lên.
Trên xe, Tô Dịch Thừa nhìn bóng lưng của cô một lúc lâu không khỏi buồn cười lắc đầu, anh hình như đã trở nên xấu xa, lại thích ngắm bộ dạng phát điên của cô.
Ngay lúc Tô Dịch Thừa đang khởi động xe chuẩn bị rời đi, điện thoại đặt ở trong túi áo vang lên, là Diệp Tử Ôn gọi điện thoại đến, tên kia tuần trước bay đi Châu Âu nghỉ ngơi, hiện tại gọi điện đến, xem ra đã trở lại.
“Alô.”
“A Thừa, buổi tối đến nhà cậu uống rượu đi.” Bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn vừa mở đầu đã nói.
“Không được.” Tô Dịch Thừa quyết đoán cự tuyệt, hiện tại khác với quá khứ, buổi tối An Nhiên sẽ ở nhà.
“Ách.” Bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn sửng sốt, có chút phản ứng không kịp, bởi vì thân phận của cậu ta, cũng không tiện đi quán ăn đêm hoặc quầy rượu, cho nên đi nhà cậu ta uống rượu cũng là chuyện rất bình thường, “Tại sao?”
“Không tiện.” Tô Dịch Thừa nói lời ít mà ý nhiều.
“Có biến?” Diệp Tử Ôn nghe được chút manh mối từ trong lời của anh.
“Ừ.” Tô Dịc