XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3351 lượt.

h một cái, nét vẽ vượt ra khỏi phạm vi quy định của bản vẽ, thậm chí vì lực cầm bút quá lớn mà đầu bút khiến bản vẽ bị rách một vệt dài.
An Nhiên thở dài một tiếng, cầm chiếc bút trong tay để lên trên bàn, ngồi trên ghế xoay ngửa đầu, nhắm mắt lại, những hình ảnh không thể khống chế được cứ nhảy ra trước mắt, có vui vẻ, có nước mắt. Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên hẹn hò, anh ta và cô sóng vai đi ven hồ nhỏ trong sân trường, anh ta cười nói với cô kế hoạch tương lai sau này, cười nói anh ta nhất định phải mở một công ty kiến trúc, xây nhiều nhà cao tầng, nói về lý tưởng, hoài bão của bọn họ, càng nói hai người càng đi gần nhau, cũng không biết là tay người nào chạm phải tay đối phương trước, mặt trời chiều ngả về tây, cuối cùng tay của anh ta nắm được cô, sau đó mười ngón tay hai người đan xen nhau, cũng là dưới ánh nắng chiều hôm đó, trong cái bóng phản chiếu của cái hồ nhỏ, anh ta hôn lên môi cô, khi đó cả hai đều ngây thơ đơn thuần, chỉ có môi kề môi mà mặt đã đỏ rực lên như quả táo chín, tim thì đập đến 180 nhịp.
Không muốn bị ký ức dẫn dắt, An Nhiên chợt mở mắt ra, vò bản vẽ trên bàn thành một cục, dùng sức ném vào trong sọt rác. Mà trong sọt rác đã có bảy, tám viên giấy, đây chính là kết quả phấn đấu cả chiều nay của An Nhiên.
Cửa thư phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa mặc tây trang chỉnh tề cầm cặp công văn từ bên ngoài đi vào. Thấy thế, An Nhiên vội vàng đứng lên, “anh, anh đã về rồi, muốn dùng thư phòng ư, em, em lập tức đi ra ngoài.” Nói xong, cô đứng dậy thu dọn bản vẽ chuẩn bị đi ra ngoài.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi cô lại, lắc đầu, nói: “anh không cần dùng thư phòng, đã làm xong việc ở phòng làm việc rồi, em dùng thì cứ dùng, chúng ta là vợ chồng, em là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, không thể lúc nào cũng khách khí như vậy.”
An Nhiên dừng lại, nhìn anh nói không ra lời, chẳng qua cô còn chưa quen.
Tô Dịch Thừa cười cười với cô, để cặp công văn xuống, nới lỏng cà vạt trên cổ: “Anh đi tắm đã.” Nói xong, anh rời đi thư phòng.
An Nhiên lại ngồi xuống, một lần nữa trải bản vẽ ra bàn sách rộng rãi, cầm thước và bút vẽ chăm chú kẻ vẽ. Nhưng mà đầu óc luôn không kiềm chế được mà nhớ lại cảnh trong phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng chiều nay, cô không biết tột cùng Mạc Phi muốn làm gì, trước kia chưa bao giờ cảm thấy anh ta là người không buông tay được như vậy, hồi đó anh ta có thể xoay người không quay đầu lại, thoải mái mà buông tay tình cảm bốn năm, như thế đến hôm nay cần gì phải dây dưa không ngừng như thế. Anh ta là quá để ý vì cô khinh thường anh ta sao, chẳng lẽ cô không có ai ngoài anh ta nên ngu ngốc đến mức vui mừng vì anh ta đã quay đầu lại rồi làm lại từ đầu với anh ta sao? Chẳng lẽ anh ta không hiểu trên đời này tình cảm đã đánh mất thì giống như thời gian đã trôi qua, không bao giờ có thể quay ngược lại được nữa.
An Nhiên khẽ thở dài, nửa người dựa vào ghế ngồi cũng chưa đứng dậy, mí mắt có chút mệt mỏi, thân thể đau nhức, cô cảm thấy cô phải nói chuyện rõ ràng với Tô Dịch Thừa về cuộc sống vợ chồng sau này một chút, nếu không, thể nào cô cũng bị anh vắt kiệt sức.
“Chúc mừng chị a, thật là may mắn.”
Lúc An Nhiên đang nghĩ nói chuyện với Tô Dịch Thừa thế nào, thì một giọng nói lành lạnh truyền đến từ trên đỉnh đầu, ngữ điệu rất lạnh lùng, không hề vui vẻ gì. Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiếu Hiểu cười như không cười nhìn cô, trong mắt không hề có ý cười.
“Có ý gì.” An Nhiên cau mày, không rõ ý nghĩa những lời này của cô ta, chúc mừng, ở đâu ra việc mừng?
Tiếu Hiểu nhìn cô cười quỷ dị, nhưng không nói chuyện, xoay người ra khỏi phòng họp.






Bữa cơm xã giao
Trong phòng làm việc, An Nhiên đang chuyên tâm thiết kế tòa thị chính, qua buổi trưa, tuy là vẫn là bản phác thảo nhưng đã có thể nhìn ra được diện mạo sơ bộ.
An Nhiên cầm bút quan sát cẩn thận, vừa cầm cái tẩy, tẩy bức vẽ một chút, lại lấy thước đo đi đo lại một lần nữa, qua một hồi lâu mới hài lòng gật đầu. Đang định vẽ mục khác thì có tiếng gõ cửa vang lên, ngẩng đầu, cô thấy Tiếu Hiểu trang điểm hoàn mỹ, mái tóc xoăn lọn to cùng với bộ quần áo trên người kia hình như khác lúc sáng, đôi khi An Nhiên thật không hiểu, cùng làm một nơi, cùng chức vị, làm cùng việc, lẽ ra cô ta làm gì có nhiều thời gian đến chỗ mình, hơn nữa lại còn phải thay đổi trang phục và túi xách. Cô ta sống rất sang nhưng cô cũng cảm thấy mệt mỏi thay cô ta.
“Xong chưa, tổng giám bảo em đến báo cho chị, gần đến giờ rồi.” Tiếu Hiểu đứng ở cửa nói, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn không ra là cười hay là không cười.
An Nhiên nhìn thời gian trên màn hình máy tính một chút, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời tối sầm, bây giờ mới cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.
Gật đầu với Tiếu Hiểu, thu dọn đồ trên bàn, nói với cô ta: “được rồi, đến ngay, tổng giám nói ở đâu thế, tôi tự lái xe đến.”
Tiếu Hiểu liếc nhìn cô, cười hỏi: “chị không có ý định đi phòng vệ sinh trang điểm lại sao?”
Lúc này, An Nhiên mới kịp phản ứng, từ buổi trưa đến giờ vẫn vùi đầu