Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3343 lượt.
vào thiết kế, mà cô luôn vẽ quên trời đất, mái tóc vốn được buộc gọn gàng giờ phút này lại nhếch nhác, rối bù, nhìn đồng hồ, đem bản vẽ đã sửa được một nửa nhét vào một bên, cầm túi xách vội vàng đi vào phòng vệ sinh, đi qua Tiếu Hiểu, không quên nói: “nói luôn cho tôi địa chỉ, tự tôi lái xe đến.”
Tiếu Hiểu nhướng nhướng mày, nói: “Du Nhiên Cư.”
Đồng Văn Hải gật đầu, nhìn ánh mắt cô hơi phức tạp.
Sau đó cửa phía sau lại bị đẩy ra, Tiếu Hiểu đang cười nói cùng người khác tiến vào, mà đến khi An Nhiên nhìn rõ người tiến vào cùng Tiếu Hiểu kia, mắt bỗng trợn trừng, vẻ mặt rất là bất ngờ và khiếp sợ.
Trên bàn rượu
Người cùng tiến vào và cười nói với Tiếu Hiểu không phải ai khác, chính là Mạc Phi.
Mạc Phi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trắng bệch của An Nhiên, khóe miệng nở nụ cười như có như không. Lần này anh sẽ không buông tay, dù phải ép buộc cô, anh cũng muốn trói cô lại bên mình.
Những người bên cạnh nhìn ra giữa An Nhiên và Mạc Phi không bình thường, Tiếu Hiểu cười cười, ra vẻ kinh ngạc hỏi: “An Nhiên, chị và Mạc tổng quen biết sao?”
An Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn Tiếu Hiểu một cái, không nói gì.
Đồng Văn Hải nhìn An Nhiên một chút, rồi lại nhìn Mạc Phi một chút, hỏi: “Mạc Phi, các người quen nhau?”
Thu hồi ánh mắt, Mạc Phi quay đầu nhìn bố vợ mình cười cười, nói: “Cha, con và An Nhiên là bạn học, đã nhiều năm không gặp, không ngờ gặp ở đây.”
“Nga, như vậy a.” Đồng Văn Hải hiểu rõ gật đầu.
Hoàng Đức Hưng đứng một bên thu hết thảy vào mắt, chân mày khẽ nhướng lên, chỉ cười không nói.
Mạc Phi nhìn ông ta, cười cười bưng chén rượu lên, nói: “bố vợ tôi gần đây thật sự không thể uống rượu, Hoàng tổng giám nếu không ngại, chén rượu này tôi thay mặt bố vợ uống, không biết có được không?” Nói như vậy, đơn giản chính là mở cho Hoàng Đức Hưng một lối thoát.
Hoàng Đức Hưng tất nhiên là người thông minh, làm việc tùy theo hoàn cảnh, sau khi lăn lộn trong ngành này gần 30 năm, những thứ như sát ngôn quan sắc* tự nhiên đã luyện được lô hỏa thuần thanh **, nên bưng chén rượu cụng với Mạc Phi, nói: “cực kỳ vui lòng, cực kỳ vui lòng.” (sát ngôn quan sắc*: xét lời nói và xem sắc mặt thì có thể biết được tâm ý của người khác; lô hỏa thuần thanh**: rèn luyện tốt, thuần thục)
Ngồi ở bên trên, tâm tư An Nhiên hoàn toàn không có ở đây, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc rời đi, cô không biết Mạc Phi đến tột cùng muốn làm gì, nhưng mà những trường hợp như thế này, sau này cô sẽ hết sức tránh đi.
Trong lúc An Nhiên đang suy nghĩ làm thế nào để nhanh chóng rời đi, đột nhiên có người gắp miếng cá vào bát cô, sững sờ ngẩng đầu, thấy Đồng Văn Hải cười với cô, nói: “cá hồi ở đây rất ngon, nếm thử xem.”
Hành động này của Đồng Văn Hải khiến mọi người đều sửng sốt, An Nhiên sững sờ nhìn ông ta, thoáng chốc không biết nên phản ứng thế nào.
Mà Tiếu Hiểu ở bên cạnh nhìn thấy, trong mắt có chút khó hiểu, cả Hoàng Đức Hưng cũng nhíu mày, cười nhạt không nói, Mạc Phi lại hơi hơi nhíu mày đối với hành động này của bố vợ mình, tay nắm chén rượu bất giác siết chặt.
“Nếm thử xem?” Thấy cô bất động, Đồng Văn Hải vừa cười vừa nhắc lại với cô.
“Ách, cám ơn Đồng cục.” An Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh gật đầu, gắp miếng cá bỏ vào trong miệng. (thụ sủng nhược kinh: được quan tâm vừa mừng lại vừa lo)
Đồng Văn Hải gật đầu, sau đó quay đầu lại nói cười với mọi người, giống như cảnh tượng vừa rồi không hề xảy ra.
Mạc Phi nhìn cái miệng nhỏ của An Nhiên ăn món ăn, chân mày cau chặt hơn chút nữa.
Sau khi cơm nước no nê, nhóm người trò chuyện thêm chút nữa, rồi mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Khi ra ngoài Đồng Văn Hải cố ý đi chặm cùng đi song song với An Nhiên, nói: “Lần trước thật ngại quá, tôi tưởng là căn phòng đó chưa ai đặt nên mới bảo bọn họ đổi lại căn phòng, không biết là cô đã đặt trước rồi.”
An Nhiên cười cười lắc đầu, nói không sao cả.
Đồng Văn Hải nhìn sườn mặt cô, gần như trùng hợp với khuôn mặt trong trí nhớ kia, cô gái kia ở trong lòng ông gần ba mươi năm, ông không ngờ vẫn gặp lại được. Há mồm, cuối cùng không kìm lòng được, hỏi: “cô, mẹ cô gần đây như thế nào, vẫn khỏe chứ?”
An Nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn, hỏi: “Đồng cục trưởng quen với mẹ tôi?”
Đồng Văn Hải cười khan gật đầu, “ha hả, nhiều năm rồi không gặp.”
An Nhiên gật đầu, nói: “mẹ tôi rất khỏe, mọi thứ đều tốt đẹp.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Đồng Văn Hải không ngừng gật đầu, nghe An Nhiên nói, ông liền yên tâm rồi.
Điểm mấu chốt
Mọi người đều uống rượu, tất nhiên là không thể tự lái xe, nên liền đứng ở cửa Du Nhiên Cư trực tiếp gọi taxi.
Hoàng Đức Hưng khách sáo để Đồng Văn Hải và Mạc Phi đi trước, Đồng Văn Hải ngồi lên xe, khi tài xế chuẩn bị lái xe đi, thì đột nhiên hạ cửa kính xe xuống, nói với An Nhiên: “An Nhiên, cô ở đâu, nếu thuận đường thì đi cùng đi.”
Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng và Tiếu Hiểu đứng bên cạnh An Nhiên đều sửng sốt, qu