XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3398 lượt.

này có thể đốt cháy cô.
Sinh lý biến đổi rõ ràng, tất nhiên An Nhiên cảm giác được, dự cảm vừa rồi lại càng nổi lên mãnh liệt, cô biết, nếu bây giờ mình không đi, đoán chừng sẽ chết rất thê thảm!
“Bỏ, bỏ em ra, em thật muốn đi tắm.” An Nhiên có chút nịnh nọt nói.
Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm cô, tay dùng lực mạnh hơn, một lúc lâu mới phun ra hai chữ, nói: “không bỏ!”
An Nhiên bất an nuốt một ngụm nước bọt, thân thể không ngừng lùi ra sau: “anh, anh, anh, anh muốn làm cái gì?”
“Em không biết anh muốn làm cái gì sao?” Thanh âm đã có chút ám ách, nhưng giọng nói khàn khàn ở trong không gian mập mờ càng đặc biệt mê hoặc lòng người. Dứt lời, Tô Dịch Thừa kéo cô lại, vì ôm nhau mà thân thể hai người kề sát vào nhau, sinh lý càng biến đổi rõ ràng.
An Nhiên càng đỏ mặt hơn, thân thể vặn vẹo không yên, giả vờ ngu ngốc nói: “không, không biết.” Tất nhiên là cô biết anh muốn làm gì, nhưng mà làm sao cô nói ra khỏi miệng được.
Tô Dịch Thừa tà mị cười nhẹ, bất chợt dùng sức bế cô lên.
“Nha! ——” An Nhiên thốt lên, tay vội vàng quàng lên cổ anh: “anh, anh làm gì!” Đột nhiên quá, dọa cô giật cả mình.
“Làm a!” Tô Dịch Thừa mặt không đỏ tim không đập nói, sau đó liền ôm cô đè lên trên giường, sau đó tự minh họa chữ ‘làm’.
Ngoài cửa Tần Vân nấu bánh trôi làm bữa ăn đêm, lúc này vừa bưng đến cửa, tay vừa giơ lên không trung, đã nghe thấy thanh âm mập mờ từ bên trong truyền ra, liền vội vàng thu tay lại, nở nụ cười thật to, lập tức bưng bát bánh trôi về.
Trong phòng khách Tô Văn Thanh ngồi ở trên sô pha, trong tay còn cầm bản đồ quân sự chuẩn bị cho đợt diễn tập lần này, trước mặt có một bát bánh trôi được đặt trên chiếc bàn trà, còn đang bốc hơi nghi ngút.
Thấy Tần Vân bưng bánh trôi đi vào rồi lại bưng ra, đẩy đẩy mắt kính, nói: “Bọn trẻ không thích ăn hả?” Thật ra thì ông cũng không thích lắm, món này quá ngọt, nhưng điều này ông không dám nói, trong nhà này bà xã thích ăn đồ ngọt hay gì đó, là cảm thấy toàn bộ thế giới đều giống như bà.
Tần Vân cười cười ngồi xuống cạnh chồng, nụ cười trên miệng kia cũng biến thành đóa hoa rồi, để cái khay kia lên bàn trà, tự mình bưng bát bánh trôi lên, vừa ăn vừa nói: “Chúng nó đang rất bận, không quan tâm đến ăn uống, trong bếp còn nữa, lúc nào hết bận bảo a Thừa hâm nóng lên ăn.”
“Hử?” Tô Văn Thanh nghi hoặc, “Không phải là chúng nó được nghỉ sao? Còn mang công việc về?” Nói xong, liền để bản đồ xuống bên cạnh, dạy dỗ Tần Vân “Bà cũng thật là, không bảo nó, công việc tuy là quan trọng, nhưng nếu mà suy sụp rồi, thì còn làm việc gì nữa!”
Tần Vân tức giận liếc trắng chồng mình một cái, “chúng nó bận việc ở đâu ra, bận bịu cái khác.”
Tô Văn Thanh sững sờ không kịp phản ứng, chân mày nhíu chặt hơn, khuôn mặt tràn ngập nghi hoặc:, “cái gì khác?”
Tần Vân thật có phần cảm thấy thất bại vì ông chồng không hiểu phong tình này, vừa buồn cười vừa tức giận khẽ rủa một câu, “đầu gỗ!” Sau đó ghé sát vào ông nói: “không lâu nữa, chúng ta sẽ có cháu trai bế.”
Tô Văn Thanh sửng sốt, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, tất nhiên là hiểu ý của bà, trọng điểm không phải ở đây mà là ở câu ‘cháu trai kia’: “Thật?” Những quân nhân ở cùng trong đại viện với ông, đến tuổi ông, thì không phải là con đàn cháu đống thì cũng giống như lão Từ ở tiền viện, suốt ngày khoe khoang cháu gái mình đáng yêu như thế nào, có thể hát có thể múa, cả ngày quấn quýt gọi ông nội, hừ, ông ta căn bản là cố ý khoe khoang trước mặt ông, mà đứa bé kia nhìn rất nhanh nhẹn, lại xinh xắn, người nhìn người thích, nhưng mà a Thừa lại chậm chạp không kết hôn, chứ đừng nói đến bế cháu, bây giờ thì tốt rồi, vợ cũng cưới rồi, vậy thì không lâu nữa ông cũng được bế cháu rồi, đến lúc đó ông cũng ôm cháu đến nhà lão Từ, xem xem là cháu gái ông ta nhanh nhẹn hay là cháu trai ông thông minh.
“Đương nhiên là thật.” Bà thấy rất rõ, hơn nữa An Nhiên bà càng nhìn càng thích: “hơn nữa, chúng nó vừa mới kết hôn, cưới trước nha, hiển nhiên là mặn nồng hơn.”
“Có lý có lý.” Tô Văn Thanh gật đầu phối hợp, trên mặt cũng nở nụ cười thật to.
“Này, bát này cho ông.” Tần Vân nói xong, lấy một bát bánh trôi trên kay đẩy sang chỗ ông.
Tô Văn Thanh sửng sốt, khóe miệng co giật, gượng cười nói: “bát kia, tôi còn chưa ăn, buổi tối ăn nhiều không tốt lắm.”
Tần Vân nhìn ông, nói: “Thế thì nhanh ăn đi a, các ông ở trong quân ngũ không phải kị nhất là phí phạm lương thực sao.” Nói xong, bưng bát bánh trôi còn lưng nửa đi về phía phòng ăn.
Mà Tô Văn Thanh nhìn hai bát bánh trôi kia, đứng sững hồi lâu, mới thở dài, cam chịu bưng lên ăn.
An Nhiên mê man cảm thấy có người ôm lấy cô, nhưng mà cô thật sự không còn chút sức lực phản kháng nào nữa, mê man cũng không mở được mắt. Chỉ cảm thấy có người ôm cô vào trong lồng ngực ấm áp, sau đó được thả vào trong nước ấm, cả người nhức mỏi thoáng cái được thả lỏng rất nhiều, ý thức cũng dần tỉnh táo, nhưng mà vẫn không tài nào mở mắt ra được, trên ngươi không có chút hơi sức nào. Cô có thể cảm giác được, thân thể được tắm rửa, động tác rất dịu dàng.
Cô cũng khô