XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3400 lượt.

chuyện gì! An Nhiên trong lòng cân nhắc, có lẽ, cô nên gọi cho Lăng Lâm, để cô ta đến đón người.
Lăng Nhiễm lắc đầu, dùng ngón tay chỉ vào ngực mình, nói, “tôi không say, là ở đây khó chịu, rất khó chịu!”
An Nhiên nhìn cô, không biết nên nói gì, thì tay bị cô ta kéo, đi không được, đành phải ngồi xuống cạnh cô ta.
“Tôi thật sự yêu anh ấy, thật thật yêu anh ấy, dù rời xa bảy năm, nhưng mà từng giờ từng phút tôi đều nhớ đến anh ấy, nhớ đến quãng thời gian mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua. Tôi thật sự hối hận, thật hối hận sao năm đó lại uống rượu, tôi biết rõ là mình không uống được, nếu không sẽ không có chuyện như thế.” Nói xong, Lăng Nhiễm có chút bi thương khóc lên.
An Nhiên không nói gì, bởi vì cô biết anh ấy trong miệng cô ta là chỉ Tô Dịch Thừa, cô ta là bạn gái cũ của Tô Dịch Thừa, mà mình là vợ hiện nay của Tô Dịch Thừa, bạn gái cũ tìm đến vợ hiện thời khóc lóc kể lể yêu chồng mình như thế nào, hối hận năm đó đã chia tay ra sao, đối với tình huống thế này, cô hoàn toàn không biết làm thế nào, vì không hề có kinh nghiệm.
Đang khóc, đột nhiên Lăng Nhiễm ngẩng đầu, nhìn quanh cả căn nhà, sau đó bất thình lình cười ngốc nghếch, nói: “cô biết không, tất cả mọi thứ trong phòng này đều không hề thay đổi, vẫn được trang trí như hồi đó.”
An Nhiên nhíu mày, nhìn cách bài trí xung quanh căn nhà.
Lăng Nhiễm chợt đứng lên, thân thể lung la lung lay, chân không đứng vững, lảo đảo đi về phía bàn ăn, nhẹ tay vuốt mặt đá cẩm thạch, rồi cái ghế màu đỏ, sau đó cười ngốc nghếch, lẩm bẩm nói: “hồi đó, tôi ngồi trên cái ghế này, sau đó a Thừa sẽ bưng thức ăn đã xong xuôi dọn lên, tài nấu nướng của anh ấy lúc đầu không tốt, nhưng vì tôi, vì tôi kén ăn, anh ấy lén lút học nấu ăn rất lâu, cuối cùng, thậm chí còn nấu ngon hơn đầu bếp bên ngoài.”
An Nhiên không nói gì, chỉ nhìn cô ta chằm chằm, tài nấu ăn của Tô Dịch Thừa quả thật rất tốt, lúc trước anh đã làm một lần, nên Lăng Nhiễm không hề khoa trương, quả thật là còn ngon hơn đầu bếp ở nhà hàng bên ngoài, chẳng qua là cô không ngờ, tài nấu ăn của anh là do hồi đó anh học vì cô ta.
Lảo đảo, Lăng Nhiễm lại đi về phía thư phòng, đẩy cửa bước vào, nhìn cách bài biện vẫn quen thuộc như thế, liền tay che miệng, có phần mơ hồ nói: “còn, vẫn còn giống như trước kia, không thay đổi, thật không thay đổi!”
An Nhiên nhìn cô ta, hai tay ở hai bên người bất giác nắm chặt, trong lòng không hiểu sao có sự khó chịu không rõ lý do, chỉ cảm thấy trong ngực cực kỳ buồn bực.
Lăng Nhiễm liêu xiêu muốn đi vào phòng ngủ, trong lòng An Nhiên thắt lại, bước nhanh lên trước, cầm tay cô ta đang đặt trên cánh cửa, lạnh lùng nói: “Lăng tiểu thư, cô uống say rồi, tôi đưa lên.” Phòng ngủ đó là phòng của cô và Tô Dịch Thừa, cùng ôm nhau ngủ, cùng nhau dây dưa triền miên, cô không muốn nghe thấy bất kỳ lời đánh giá nào từ trong miệng người khác, càng không muốn biết trước kia như thế nào.
Mượn rượu Lăng Nhiễm dùng sức hất tay cô ra, lại lảo đảo xoay người về phòng khách, nhìn ghế sô pha màu xám bạc kia, lại cười ngây ngốc, rồi xoay người, nhìn An Nhiên, nói: “Trước kia a Thừa đặc biệt thích ôm tôi ngồi trên ghế sô pha xem tivi, anh ấy thích xem thời sự, chính trị, nhưng mà tôi thích xem phim truyền hình, anh ấy cảm thấy buồn bực và nhàm chán, nhưng lần nào cũng cùng tôi xem hết, khi tôi khóc sẽ lấy khăn giấy cho tôi, khi tôi cười cũng cười cùng tôi, sau đó cưng chiều xoa xoa mũi tôi, hôn nhẹ lên trán tôi, khoảng thời gian đó, là cuộc sống hạnh phúc nhất của tôi.” Nói xong, lại bi thương khóc òa lên, sau đó xoay người đi đến trước mặt An Nhiên, nắm quần áo của cô, khóc nói: “cô trả a Thừa lại cho tôi, trả lại cho tôi có được không? Tôi rất yêu anh ấy, không thể không có anh ấy!”
An Nhiên chỉ cau mày, trong lòng cực kỳ khó chịu, cô cảm thấy hô hấp cũng bắt đầu dồn dập, hít sâu vào một hơi, nhắm mắt lại, nói: “Lăng tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói cái gì, cô say rồi, để tôi đưa cô lên!”
Lăng Nhiễm đột nhiên đẩy cô ra, có chút kích động nói, “anh ấy không yêu cô, a Thừa căn bản là không yêu cô. Tôi ra đi bảy năm, bên cạnh anh ấy chưa từng xuất hiện người con gái nào, cô cho là vì sao, anh ấy đang đợi tôi, đang đợi tôi quay về!”
“Nhưng cuối cùng anh ấy vẫn là cưới tôi, mà bây giờ tôi mới là Tô phu nhân, là vợ của Tô Dịch Thừa!” An Nhiên nhìn chằm chằm cô ta nói, hai tay nắm chặt.
Lăng Nhiễm nhìn cô, nhìn chằm chằm, sau đó đột nhiên ngồi co quắp xuống đất, cả người như quả bóng hết hơi, không hề có sức sống. Ánh mắt nhìn nơi nào đó, hai mắt hoàn toàn không có tiêu cự, nói, như là đang lẩm bẩm: “tôi để anh ấy chờ quá lâu, lâu đến mức trái tim đã nguội lạnh, tôi sai rồi, tôi nên quay về sớm một chút, tôi nên về sớm một chút…”
Trong lòng An Nhiên khó chịu, bởi vì lời cô ta vừa nói, làm cô nhớ tới sự xúc động khi kết hôn hồi đó, bây giờ hồi tưởng lại cái câu thích hợp của anh khi đó, trái tim đột nhiên đau dữ dội.
“Ha ha, ha ha…” Đang ngồi dưới đất, bất thình lình Lăng Nhiễm lại cười ra tiếng, nhìn An Nhiên, ngữ điệu vừa chua ngoa vừa cay nghiệt nói: “Cô ch