Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3401 lượt.
bát mì để lên trên bàn ăn.
Tô Dịch Thừa gật đầu, đi đến ngồi xuống chiếc ghế nhỏ. Uống một hớp, thật ra thì mùi vị chỉ có thể xem là bình thường, nhưng mà tràn đầy tấm lòng, khiến anh thấy bát mì này đặc biệt ngon miệng. Gật đầu khen ngợi: “Mùi vị rất ngon.”
An Nhiên cười yếu ớt, ngồi xuống đối diện anh, tay nâng má, nhìn anh ăn, cái gì cũng không làm.
Tô Dịch Thừa ăn rất nhanh, nhưng là dáng ăn rất tao nhã, không hề văng chút nước canh nào ra ngoài, một giọt cũng không.
Đang ăn, đột nhiên gắp một miếng trứng đưa tới cho An Nhiên, ý bảo cô há mồm.
An Nhiên lắc đầu, “Anh ăn đi.” Động tác thân mật như thế khiến cô không được tự nhiên, khuôn mặt ửng đỏ.
Tô Dịch Thừa cũng không thu hồi chiếc đũa, đang kẹp miếng trứng khăng khăng muốn cô ăn.
Thật là có chút thất bại, không lay chuyển được anh, An Nhiên đành phải há mồm ăn miếng trứng kia, da mặt mỏng đỏ bừng lên.
Tô Dịch Thừa hài lòng cười cười, sau đó lại gắp một miếng như thế đưa tới cho cô.
An Nhiên nhíu mày, nhưng vẫn bất đắc dĩ há mồm ăn, đến khi Tô Dịch Thừa gắp miếng thứ ba thì An Nhiên giả vờ tức giận, nghiêm túc nói: “Tô Dịch Thừa, đây là anh ghét bỏ đồ ăn em làm quá khó ăn, cho nên không ăn sao?”
Tô Dịch Thừa ngẩn người, dường như là không ngờ cô lại nói như thế, nên lắc đầu, cúi đầu ăn một miếng mì trứng lớn còn lại, thậm chí cả nước mì nóng cũng ăn hết vào bụng, sau đó để bát đũa xuống, chăm chú nhìn An Nhiên nói: “Mì vợ anh làm là ngon nhất, sau này có bao nhiêu anh ăn bấy nhiêu.”
An Nhiên bị vẻ mặt nghiêm túc của anh chọc cười, không để ý đến anh, thu dọn bát đũa cho vào bồn rửa bát.
Nhìn lại đồng hồ trên tay, đúng là không còn dư nhiều thời gian nữa, Tô Dịch Thừa cầm cặp công văn, nói một tiếng với An Nhiên, rồi liền đi ra cửa.
Dự án ‘Bích Hồ Viên’ đang thi công xây dựng, nếu suôn sẻ thì tháng sau sẽ bước vào giai đoạn hai, mà dự án tòa thị chính cô đã rút lui, lúc này cô coi như là thảnh thơi, nên có chút buồn chán.
Trở lại thư phòng một lần nữa lấy ra bản thảo thiết kế đã hoàn thành được một phần tư ra, cô thích mỗi khi mở ra thì ý tưởng thiết kế sẽ xông lên đầu, cho dù dự án này thì thất bại ít nhất cô cũng có thể tự ăn nói với chính mình.
Linh cảm thật ra cực kỳ khó đoán, có thể gặp mà không thể cầu, hồi đó suy nghĩ rất lâu, phác họa ra nhiều lắm, tham khảo nhiều lắm, mất gần nửa tháng thời gian cũng ra được sơ sơ, bây giờ có lẽ là trong lòng không có gánh nặng nên chiều nay, An Nhiên vẽ ra vô cùng thuận lợi, hầu như không hề đứt đoạn, một buổi chiều mà bản thảo đã xong hơn nửa, thậm chí còn đẹp hơn, hài lòng hơn bản thiết kế trước đây.
Đột nhiên chuông cửa vang lên, ting tong ting tong, An Nhiên để bút vẽ xuống, hơi nghi hoặc đi về phía cửa.
Cô không biết là ai tìm đến, nhưng mà hẳn là tìm Tô Dịch Thừa, vì đây là nhà Tô Dịch Thừa, mà gần đây cô mới chuyển vào, thậm chí chưa hề nói với người khác là mình ở đây.
Từ lỗ chống trộm nhìn ra, thấy Lăng Nhiễm đứng bên ngoài, thân thể xiêu vẹo, cả người không đứng vững. An Nhiên đưa tay chuẩn bị mở cửa ra, cũng tại thời điểm tay cầm vào chốt cửa cô thoáng chốc do dự, trực giác mách bảo cô nên tránh xa Lăng Nhiễm một chút, thật ra thì cô ta đối xử với người khác không hề đơn thuần, cô ta chưa lần nào thẳng thắn nói chuyện với cô về mọi chuyện giữa cô ta và Tô Dịch Thừa.
Chuông cửa vẫn kêu ting tong ting tong không ngừng như quyết tâm anh không mở thì không ngừng lại. An Nhiên do dự, cuối cùng vẫn đưa tay ra mở cửa.
Vừa mở cửa, An Nhiên ngửi được mùi rượu nồng nặc hun người, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Dường như Lăng Nhiễm có phần say, cả người mắt lờ đờ.
“Cô Lăng?” An Nhiên khẽ gọi cô ta.
Lăng Nhiễm đứng xiêu vẹo, nhìn cô, mí mắt dường như nặng trĩu, trong nháy mắt cả người lảo đảo, lắc lư, như là bất cứ lúc nào cũng có thể ngã nhào xuống.
Thật sự chính là cô ta bất cẩn ngã nhào rồi, An Nhiên không thể làm gì khác hơn là đưa tay dìu cô ta: “Vào trong trước đi.”
Lăng Nhiễm dựa cả vào người An Nhiên, vừa khóc vừa cười ôm An Nhiên nói: “An Nhiên, tôi thật khó chịu, thật sự khó chịu.”
Mặc dù cô ta không nặng, thoạt nhìn cũng rất gầy, nhưng cả một người trưởng thành đổ lên người An Nhiên, thật sự An Nhiên có phần không chịu nổi, huống chi, cô ta còn không yên tĩnh, say đến độ lung la lung lay.
“Hô ——” thật vất vả đỡ cô ta ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, An Nhiên thở dài, xoay người chuẩn bị rót cho cô ta cốc nước, không ngờ, vừa mới xoay người muốn đi, thì tay lại bị cô ta kéo chặt lại.
“Cô buông tay ra, tôi đi rót nước cho cô, cô bây giờ thế này, uống nước sẽ thoải mái một chút.” An Nhiên nói.
Lăng Nhiễm lắc đầu, nắm chặt tay An Nhiên không thả ra, vẻ mặt uất ức nhìn cô, nói: “An Nhiên, tôi khó chịu, thật khó chịu.”
“Cô khó chịu là vì cô uống rượu say, cô buông ra, tôi đi làm cho cô chút trà giải rượu, uống cho dễ chịu.” An Nhiên thật có cảm giác thất bại, theo lý thuyết, cô và cô ta mới gặp mặt hai lần, căn bản không tính là bạn bè, nhưng bây giờ cô ta uống rượu say lại chạy đến đây tìm cô, đây là có