XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341421

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.

g như con mèo đang lang thang trên mái hiên, toàn thân bẩn thỉu nhếch nhác, nhưng lại cứ muốn mình lúc nào cũng phải tao nhã. Nhưng ngay cả cơm ăn áo mặc cũng lo không xong
thì biết đặt tao nhã ở chỗ nào?
Gian phòng khách nhỏ có chút lạnh lẽo, ngoài trầm lặng thì vẫn là trầm lặng.
Đôi mắt sâu thẳm của anh xoáy vào cô: "Công ty giải quyết việc này thế
nào?"
"Tạm thời ngừng hết các công việc."
Cố Nặc Nhất nhíu mày, những bài báo sáng nay anh đã đọc hết rồi, cho dù
sự việc như vậy xảy ra ở công ty anh thì đóng băng nghệ sĩ cũng là việc khó tránh khỏi. Anh cười nhạt vài tiếng, không quên châm chọc: "Tổng giám đốc
Hà đâu? Sao hắn không giúp em?"
Diêm Tiểu Đóa mím chặt môi không nói lời nào, cô biết rằng trong lòng anh oán giận, thậm chí là chút thù hằn và chán ghét cô nữa, khó tránh khỏi châm chọc một hai câu.
Cô đợi chịu đòn, đợi để nghe những lời nói chướng tai hơn nữa, ai ngờ anh
chỉ nói: "Bé Ngốc à, đi theo anh đi."
Anh nói nhẹ như không nhưng Diêm Tiểu Đóa lại thấy hoang mang như từ trên trời rơi xuống.
Nhìn bộ dạng cô ngơ ngác, Cố Nặc Nhất liền đứng dậy từ ghế sofa: "Anh đã
làm đến nước này rồi, sao em vẫn không hiểu?"
Diêm Tiểu Đóa nghe xong, con tim bỗng run rẩy. Sao cô lại không hiểu chứ, chỉ là cô không dám tin mà thôi, từ đầu đến cuối cô đều không dám tin, cô chỉ
có thể nói với anh những lời tự ti hèn mọn: "Em em không xứng với anh"
Cố Nặc Nhất mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền điển trai. Cách một chiếc bàn anh nắm tay cô. Tay anh lúc nào cũng ấm, làm tan chảy cả sự tự ti hèn mọn của cô: "Đừng nói nữa, chúng ta nghĩ cách giải quyết chuyện của A Hoa trước
đã."
Mãi đến khi trời tối, bọn họ mới ra khỏi nhà. Tuy biết rằng có rất nhiều thợ săn ảnh, nhưng việc cứu A Hoa còn quan trọng hơn. Tuyết trên đường đã tan nhưng chiếc xe thể thao chạy trên đường cao tốc vẫn gặp trở ngại. Băng tan làm bánh xe trơn tuột. Khó khăn lắm mới tới nơi, nhưng Diêm Tiểu Đóa không xuống xe, mà chỉ ngồi đợi trên ghế phụ. Cố Nặc Nhất vào trong một lúc lâu rồi, phải đợi nửa tiếng anh mới ra ngoài. Trên đường về anh chỉ lái xe mà không nói lời nào, Diêm Tiểu Đóa thấp tha thấp thỏm hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu
vậy?"
"Về nhà."
Lâu lắm rồi Diêm Tiểu Đóa không về căn nhà sạch sẽ đẹp đẽ đó, mở cửa ra
là cô đã nhìn thấy Bé Dưa đang đứng bên cửa. Thấy Diêm Tiểu Đóa bước vào, Bé Dưa hớn hở dụi dụi đầu vào ống quần cô. Cô chẳng mang theo thứ gì cả, cứ thế về đây cùng anh. Cố Nặc Nhất có chút mệt mỏi, cứ mặc cô đứng đó, còn mình lăn ra nằm trên ghế sofa. Bé Dưa lại phát bệnh bám người, Diêm Tiểu Đóa không cưỡng lại được vẻ mặt làm nũng của nó, đành cưng chiều bế nó lên.
Nhìn Cố Nặc Nhất dường như đã ngủ, cô tiến lên vài bước, cúi người xuống
thì thầm vào tai anh: "Cố Nặc Nhất, anh vào trong phòng ngủ mà ngủ."
Cố Nặc Nhất không trả lời. Cô đặt Bé Dưa trên ghế sofa, rồi đi tìm một chiếc chăn mỏng, đắp lên người anh. Lúc đang chỉnh lại chiếc chăn, tay cô bị Cố Nặc Nhất nắm chặt, thì ra anh chưa ngủ. Cố Nặc Nhất dùng sức kéo cô lại, cô liền ngã nhào vào người anh. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ là một chiếc chăn mỏng, cô có thể ngửi được mùi xà bông bay thoang thoảng. Diêm Tiểu Đóa giãy giụa định đứng lên, thì Cố Nặc Nhất lật người, ôm gọn cô vào trong
lòng: "Đừng động đậy, để anh ôm em một lát."
Cô sợ mình chìm đắm vào, sợ mình đi lạc hướng, nhưng dù sợ hãi cô vẫn không thể kháng cự được sự mê hoặc kia, được nằm trong lồng ngực rắn chắc của anh, cô thấy thật an tâm. Hơi thở từ cánh mũi Cố Nặc Nhất phả lên cổ cô, lần này thì anh ngủ thật rồi. Bé Dưa thấy thế cũng được thể lao vào lòng Diêm Tiểu Đóa. Cuối cùng thì Bé Dưa cũng tìm được chỗ ưng ý nhất, thè cái lưỡi dài ra ngáp một cái rồi cũng ngủ luôn.
Nhịp tim Diêm Tiểu Đóa cũng dần bình thường trở lại. Giày vò lâu như vậy, cô cũng thấy mệt lắm rồi, cuối cùng cô nhắm hai mắt lại, cứ thế ngủ ngon lành. Cố Nặc Nhất ra khỏi nhà lúc nào cô cũng không biết. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên ghế sofa chỉ còn lại cô và Bé Dưa. Trên bàn có một tờ giấy viết: "Bé
Ngốc, dậy rồi thì đi tắm đi nhé, buổi tối chúng ta sẽ ra ngoài."
Tiểu Đóa vò vò mớ tóc dài rối bù chạy vào phòng tắm. Trên bồn rửa mặt quen thuộc vẫn còn bàn chải và khăn rửa mặt mà cô từng dùng. Hai chiếc bàn chải chụm đầu vào nhau, cứ như hai người đang yêu nhau vậy. Cô cứ tưởng anh đã vứt nó đi từ lâu rồi, không ngờ anh vẫn giữ lại. Thực sự là Diêm Tiểu
Đóa cũng cần phải tắm một cái, say rượu, lăn lộn trên mặt đất đầy tuyết, đâm
chém, cả đêm không ngủ, bây giờ cô tả tơi xơ xác.
Tắm xong Diêm Tiểu Đóa không có quần áo mặc, định mặc tạm áo ngủ của anh, sấy mái tóc ướt sũng xong, cô ra khỏi phòng tắm. Chiếc đồng hồ trên tường báo 11 giờ, cô lấy cho Bé Dưa ít đồ ăn rồi ngồi thơ thẩn trên ghế sofa. Cô nghĩ đi nghĩ lại, quyết định gọi điện thoại cho Nhược Lan, nhưng tiếc là không ai nhấc máy. Cô đờ đẫn cả người, thậm chí Cố Nặc Nhất về lúc nào cô cũng không hay.
Nghe tiếng Cố Nặc Nhất gọi "Bé Ngốc" cô mới hoàn hồn. Đứng trước mặt anh, Diêm Tiểu Đó