Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
a vội vàng kéo lại chiếc áo ngủ lỏng lẻo. Cố Nặc Nhất thấy cô như vậy thì cười, đưa cho cô chiếc túi trong tay: "Anh mua quần áo cho em
rồi này, mau đi thay đi."
Anh chu đáo như vậy, làm Diêm Tiểu Đóa được cưng chiều mà thấy lo sợ, đỏ mặt chạy về phòng ngủ dành cho khách. Trong chiếc túi căng phồng kia có đủ mọi thứ, từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân anh đều mua hết. Chiếc váy ngắn liền thân lông cừu màu xám bạc mặc lên người thật ấm áp, mọi thứ đều ổn, trừ áo ngực là hơi chật một chút - ánh mắt của Cố Nặc Nhất chẳng chuẩn xác gì cả, chắc anh phải quyết tâm lắm mới đích thân đi mua những món đồ này.
Cô ngượng ngùng bước ra khỏi phòng, Cố Nặc Nhất đứng dựa vào bức tường đối diện phòng ngủ cho khách, Bé Dưa cũng góp vui nghiêng nghiêng đầu nhìn cô, Cố Nặc Nhất gật gật đầu: "Tuyệt lắm, rất xinh đẹp." Anh đưa cổ
tay lên nhìn đồng hồ: "Đến giờ rồi, chúng ta xuất phát thôi."
"Nặc Nhất, chúng ta đi đâu vậy?"
"Hải Nam."
Hải Nam? Bây giờ? Đúng là Cố Nặc Nhất nói đi là đi luôn: "Bây giờ sao? Đến
đó làm gì?"
"Ăn tết."
Cố Nặc Nhất đã chuẩn bị hành lý từ sáng sớm rồi, anh lôi chiếc va li to đùng
từ trong phòng ngủ ra: "Bé Ngốc, em đi kiểm tra lại đồ điện trong nhà, đóng
cửa sổ lại, sau nửa tiếng nữa sẽ xuất phát."
Diêm Tiểu Đóa thấy Cố Nặc Nhất bận bịu vậy, lòng cô đang rất lo lắng, lúc này cô làm gì có tâm trạng để đón tết: "Cố Nặc Nhất em em không thể đi
lúc này, em không thể bỏ mặc A Hoa được."
Cố Nặc Nhất vừa sắp hành lý vừa nói: "Em định lo kiểu gì? Em có tiền hay là
quan hệ?"
Tiểu Đóa không phản bác, cô biết mình chẳng có khả năng gì, cô không những làm phiền đến tất cả mọi người mà còn làm mọi việc ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Cố Nặc Nhất búng vào trán cô: "Thôi không trêu em nữa, anh đã lo
liệu hết rồi, em cứ yên tâm đi."
"Lo liệu hết rồi sao?" Diêm Tiểu Đóa không dám tin, cô tưởng rằng việc này còn khó hơn cả việc hái sao trên trời, sao Cố Nặc Nhất lại có thể giải quyết mọi việc nhẹ nhàng thế được.
Cố Nặc Nhất đội mũ bảo hiểm lên đầu cho cô: "Nếu không vì A Hoa đã bảo
vệ em, thì anh cũng mặc kệ hắn."
Hai người xuất phát đến sân bay, Diêm Tiểu Đóa nhìn ra bên ngoài lớp cửa kính mở sương, ánh đèn nhấp nháy trong mơ hồ. Bắc Kinh về đêm vẫn đẹp lộng lẫy như cũ, đó là vẻ phồn hoa được tạo nên bởi những ánh đèn. Thế nhưng Diêm Tiểu Đóa vẫn thích Bắc Kinh của ban ngày hơn, vì nó chân thực hơn. Cô lấy ngón tay lau đi những giọt nước đọng trên kính xe, lau được một khoảng to bằng lòng bàn tay, thấy được dòng người tấp nập đi lại bên ngoài, xe cộ nối đuôi nhau nườm nượp.
Tiểu Đóa vẫn chỉ nghĩ đến A Hoa, dù Cố Nặc Nhất nói là đã giải quyết ổn thỏa, lòng cô vẫn thấy thấp thỏm không yên.
"Cố Nặc Nhất, liệu A Hoa có phải ngồi tù không? Em sợ anh ấy bị ngồi tù lắm, nếu vậy em sẽ áy náy cả đời này." Có quá nhiều chuyện khiến cô cảm thấy áy náy, mỗi việc đều làm cô thấy như bị nghẹt thở. Cứ nghĩ tới việc gã
trai cứng đầu kia bị người ta bắt nạt trong phòng giam là cô lại thấy bất an.
"Những tên bị thương xuất viện rồi, ông chủ và người nhà họ đã đồng ý hòa giải. Nhưng người nhà của những tên bị thương đó nhất nhất muốn dạy
cho A Hoa một bài học, chỉ sợ anh ấy phải ngồi tù hết năm mới được thả ra."
Diêm Tiểu Đóa cũng hiểu rằng, chuyện hòa giải giữa hai bên là không thể dễ dàng đến vậy: "Bên mình phải bồi thường bao nhiêu họ mới chịu tha cho A
Hoa vậy anh?"
"Trả chủ nợ sáu mươi vạn, ba tên bị thương mỗi người mười lăm vạn."
Cố Nặc Nhất nói nghe thật nhẹ nhàng, nhưng cô thấy như ngồi trên đống
lửa. Phải mất những hơn một trăm vạn, đúng là mình nợ càng ngày càng nhiều mất rồi.
"Bé Ngốc, em biết không, ngay cả Cố Tây Lương chết rồi anh còn lôi ra mới
giải quyết được chuyện này cho em, em nhất định phải trả ơn đấy nhé."
Diêm Tiểu Đóa thấy anh tập trung lái xe, nên chẳng nói thêm lời nào. Đời này Cố Nặc Nhất ghét nhất ai nhắc tới cái tên Cố Tây Lương, vậy mà vì cứu A Hoa, anh đã phá lệ, Diêm Tiểu Đóa nghẹn ngào: "Cho dù kiếp sau có phải làm
trâu ngựa báo đáp ân tình này, em cũng chịu"
Cô còn chưa nói hết, thì nghe thấy anh cười vẻ bất cần: "Ai thèm bắt em làm trâu, làm ngựa chứ." Cố Nặc Nhất giơ tay xoa đầu Tiểu Đóa. Cô luôn ngốc nghếch vậy đó, dù biết mật ngọt chết ruồi, nhưng trước mặt Nặc Nhất cô không tài nào hé răng nói dối một câu ngọt ngào.
Chiếc xe thể thao dừng ở cổng sân bay, Diêm Tiểu Đóa nhìn thấy Tiểu Nhã đã ở đó đợi sẵn. Cố Nặc Nhất vừa xuống xe liền ném ngay chìa khóa cho Tiểu Nhã: "Em đưa Bé Dưa của anh đến cửa hàng chăm sóc thú nuôi, những việc còn lại không cần em bận tâm. Hiếm lắm mới có dịp nghỉ dài như vậy, em
cũng đi đâu đó chơi đi cho thoải mái."
Tiểu Nhã liếc nhìn Diêm Tiểu Đóa, có chút gượng gạo: "Tiểu Nhất, anh cứ
ra ngoài một cách trắng trợn vậy, nếu bị phóng viên chụp được thì sao?"
Cố Nặc Nhất ra vẻ bất cần: "Còn sao nữa? Ngôi sao thì cũng phải sống
c h ứ ."
Rõ ràng Tiểu Nhã không có ấn tượng tốt mấy với Diêm Tiểu Đóa: "Chị Diêm à, em hy vọng chị đừng có gây thêm bất cứ p