Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1424 lượt.

hiền phức nào nữa, được không
chị?"
Diêm Tiểu Đóa chỉ biết mím chặt môi không hé một lời, cô còn biết nói gì khác nữa đâu, cho dù có hứa cả trăm nghìn lần đi nữa, thì cuối cùng vẫn liên lụy tới Cố Nặc Nhất thôi. Trong lúc uể oải, vai cô bỗng chặt lại, liền ngã vào lòng Cố Nặc Nhất. Diêm Tiểu Đóa cúi cúi đầu chỉ giận một nỗi đào đất chui xuống cho xong, cô chỉ nghe thấy Cố Nặc Nhất nói: "Được rồi Tiểu Nhã, khi
nào trở về anh sẽ đãi em một bữa."
"Anh Tiểu Nhất"
Tiếng vọng từ đằng xa làm tất cả mọi người chau mày, Cố Nặc Nhất tỏ vẻ
khá khó chịu: "Sao cô lại đến đây."
Tiểu Nhã thở dài: "Lúc em ngồi nói chuyện với người bên Kinh Kỳ bị cô ấy
nghe thấy."
Vi An đeo một chiếc kính râm sải bước hướng về phía họ. Diêm Tiểu Đóa cố thoát ra khỏi vòng tay của Cố Nặc Nhất, không ngờ anh càng ôm chặt hơn. Vi An vốn đang hớn hở, trông thấy Diêm Tiểu Đóa, mọi vui sướng đều tiêu tan, khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ oán trách, muốn vờ như không thấy cũng khó.
"Anh Tiểu Nhất định đi Hải Nam à?"
"Biết rồi còn hỏi làm gì?"
Vi An gượng gạo vén mấy sợi tóc bay trên trán: "Em cứ tưởng anh đi một
mình, nên mới tới để tiễn anh."
"Tạm biệt Tiểu Nhã, bọn anh phải đi rồi." Cố Nặc Nhất không thèm từ biệt Vi An, rồi ôm vai Tiểu Đóa vào phòng chờ VIP.
Vi An nhìn bóng dáng của hai người, tức đến giậm chân thình thịch. Cô
nàng đã báo với bố mẹ rằng tết này không về nhà, còn nhờ trợ lý mua vé máy bay cùng chuyến nữa, nhưng giờ trước mắt cô là con bé scandal đầy mặt báo của Phi Thiên Entertainment.
"An An, tôi đi trước đây."
Lúc này Vi An mới trấn tĩnh trở lại, cô lẽo đẽo theo sau Tiểu Nhã hỏi tới tấp:
"Sao hai người họ lại ở cùng nhau vậy? Tại sao chứ?"
Tiểu Nhã khởi động xe của Cố Nặc Nhất, thấy Vi An vẫn đứng bên ngoài không cam tâm, liền hạ cửa kính xe xuống, thuận miệng nói: "Đã nhìn thấy chưa? Bây giờ thì yên tâm được chưa? Làm việc chăm chỉ đi, đừng có cả ngày
chỉ nghĩ lung tung nữa."
Vi An bám lấy cửa sổ xe chặng đường Tiểu Nhã: "Sao lại là con bé Diêm
Tiểu Đóa đó chứ? Lẽ nào đầu óc anh Cố Nặc Nhất có vấn đề?"
Tiểu Nhã nhấn ga, vèo một cái chiếc xe phóng đi rất xa, bên tai Vi An chỉ
văng vẳng lại một câu: "Cô đoán đúng rồi đấy."
Trời đổ tuyết nên chuyến bay đã bị hoãn, mãi đến mười hai giờ đêm họ mới cất cánh. Lúc hai người đặt chân tới đảo Hải Nam thì trời đã rạng sáng, từng cơn gió ấm áp xua tan đi cái lạnh của Bắc Kinh, xe của khách sạn đã đợi sẵn bên ngoài. Phòng ngủ của khách sạn được bố trí rất đẹp, từ đây có thể nhìn rõ từng đợt sóng xô trên biển. Nhân viên khách sạn đem hành lý đặt vào phòng rồi ra ngoài, Diêm Tiểu Đóa đi xem một vòng xong bỗng thấy không ổn lắm. Tuy đây là một phòng lớn, nhưng lại chỉ có một chiếc giường, trên chiếc giường hình bán nguyệt bày một bó hoa hồng đỏ, những cánh hoa rải rác khắp phòng càng khiến không khí trở nên có chút ám muội.
"Vốn dĩ theo như kế hoạch ban đầu chỉ có một người đi du lịch, nhưng trước lúc đi lại có thêm một người nữa, mà đây lại là mùa du lịch nên không
đổi được phòng. Bé Ngốc, em đi tắm rồi nghỉ ngơi chút đi."
Diêm Tiểu Đóa sờ tay vào khuôn mặt ửng hồng rồi chạy trốn vào phòng
tắm. Đứng dưới vòi hoa sen cô thấy hoang mang, cứ thế cô được Cố Nặc Nhất
đưa đến một thể giới khác, ở đây không có cái lạnh cắt da cắt thịt, không có những lời đồn đại, cũng không có nỗi sợ hãi. Tắm xong, cô khoác lên mình chiếc khăn tắm đứng ở ban công ngắm cảnh của phòng khách, bên tai cô là tiếng từng đợt từng đợt sóng xô bờ cát trắng, và cả tiếng nước chảy trong phòng tắm - Cố Nặc Nhất đang tắm gội. Cứ nghĩ tới tối nay không biết sẽ ngủ thế nào là cô lại thấy tim đập loạn xạ. Cô ngủ trên ghế sofa cũng được, dù sao Cố Nặc Nhất là người đưa cô tới, nên không thể cướp chỗ của anh ấy được.
Ngoài trời tối đen như mực, ánh trăng chiếu rọi một vầng sáng tỏ dưới mặt biển. Tuy rất buồn ngủ nhưng cô lại không thể ngủ nổi, nghĩ tới mọi chuyện xảy ra ở Bắc Kinh cô lại thấy khó mà bình tâm.
Lưng cô bỗng chặt lại, hương thơm mê hoặc lòng người ập tới. Cánh tay rắn chắc của Cố Nặc Nhất vòng lấy eo cô, cằm anh vùi vào hõm vai cô làm tim cô đập thình thịch, cô gần như đứng không vững nữa. Nụ hôn của Cố Nặc Nhất như những cánh hoa khe khẽ rơi xuống cổ cô, nhẹ nhàng mà mềm mại đến say đắm.
Tim Diêm Tiểu Đóa rung lên, cô cứ tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ có lại những cảm giác tuyệt vời như lúc này, thế nên cô không thể cưỡng lại được khi cảm giác ấy quay trở lại. Nụ hôn nồng cháy từ cổ lên đến má, đến đuôi lông mày rồi lướt tới khóe mắt, cuối cùng thì tìm đến được bến đỗ nơi làn môi mỏng mềm mại kia. Diêm Tiểu Đóa ngượng ngùng nhắm mắt lại, ngay cả
chuyện đoán ý cũng rất mới lạ, cô chỉ không biết cách trốn tránh mà thôi.
Nhìn thấy cử chỉ ngốc nghếch ấy của cô, Cố Nặc Nhất phì cười: "Bé Ngốc à,
em còn nhớ anh nói với em những gì không?"
Diêm Tiểu Đóa mở to mắt, nhưng dường như chỉ nhìn thấy lúm đồng tiền bên khóe miệng nhoẻn cười. Nụ cười của anh thật đẹp, nhìn lâu sẽ mê muội. Anh nói khẽ bên tai cô: "Đến lúc em phải đền


XtGem Forum catalog