Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
thì hãy lái chiếc xe rửa đường lao lên vỉa hè cán chết tôi ngay tại trận đi, để xác tôi trưng bày trong âm thanh hài hòa của câu “Chúc bạn sinh nhật vui vẻ” được bạn bè quốc tế từ khắp các nước kéo đến tham quan triển lãm thế giới nghiêng mình tưởng nhớ. Dám không? Làm được không?
Khi về đến nhà mở cửa ra, ngài Thượng đế vô tình mở miệng nói với tôi như thể người phát ngôn của Chinamobile: “Ta dám.”
Nam Tương cầm bức thư của “M.E” vô cùng quen thuộc với tôi kia – ngày nào tôi cũng gửi đi không dưới mười thư như vậy – rồi mở thư ra với vẻ mặt phức tạp, sau đó chuyển nội dung lá thư cho tôi, giống như một quan tòa đang mặt chau mày ủ chuyển phán quyết tử hình cho phạm nhân đang nản lòng thoái chí.
Đây vẫn chưa phải là đòn cuối cùng, bất cứ buổi biểu diễn nào cũng đều có encore, đó là cao trào hạ màn khiến mọi cảm xúc đều dâng trào tột cùng, mọi người đều ca vang.
Khúc encore ngày hôm đó, là tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Nam Tương bước đến bên sofa, cầm điện thoại lên nghe: “Ừ, đang ở đây.” Sau đó nó nhìn về phía tôi nói, “Tìm cậu đấy. Là Sùng… Lục Nghiêu.”
Tôi bất giác nhớ lại, lúc này lẽ ra tôi phải ở cùng anh ấy trong rạp chiếu phim, chúng tôi đã hẹn tan ca anh ấy đợi tôi ở dưới cao ốc, còn tôi sau khi bước ra khỏi lối an toàn, thì quên béng chuyện này, cứ thế rời khỏi công ty. Tôi đã bỏ lại Sùng Quang một mình đứng đợi ở đó.
Tôi nhận lấy điện thoại, khi nghe thấy giọng dịu dàng trầm ấm của anh ấy vọng vào tai, nước mắt tôi đã chảy xuống.
Tối đó, tôi và Nam Tương ngồi mãi trong phòng khách đợi Cố Ly về, nhưng màn đem ngoài cửa sổ dần đông đặc, người qua đường dần thưa thớt, cả con phố Nam Kinh Tây nhộn nhịp đã ngủ say, mà Cố Ly vẫn chưa về. Cảm giác tội lỗi trong lòng tôi và Nam Tương càng lúc càng mãnh liệt theo sự chuyển dịch của thời gian.
“Cậu nói xem Cố Ly có làm chuyện ngốc nghếch gì đó vì không chịu nổi đả kích không?” Tôi cuộn mình trong sofa, ôm lấy chiếc đệm tựa lưng hiệu FENDI bằng cả tháng lương của tôi, lập bập hỏi Nam Tương.
“Cậu nói Cố Ly à? Hay đang nói Lâm Đại Ngọc?” Nam Tương đầu tóc bù xù, trông như nữ yêu tinh trong động Bàn Tơ, “Cho dù nó muốn làm chuyện ngốc nghếch, cũng chỉ là cầm một cốc cà phê nóng rưới lên đầu gã đàn ông trung niên có ý đồ chen ngang, hoặc vào khu trưng bày của LV ở Hằng Long cõng về một chiếc vali du lịch.”
Tôi nghĩ, cũng đúng. Người bình thường khi tâm trạng không vui, hoặc khi đả kích, thường mượn rượu giải sầu, uống đến say mèm, còn Cố Ly khi tâm trang khó chịu, lại tao nhã cầm rượu vang đỏ đổ vào cổ Đường Uyển Như từng ly từng ly một, sau đó dần thấy dễ chịu trở lại.
Đêm đó, tôi và Nam Tương đợi mãi như thế trên ghế sofa, rồi ngủ lúc nào, tôi cũng không biết. Rốt cuộc hai chúng tôi đã ngủ cả đêm trong phòng khách.
Khi sáng hôm sau tỉnh lại, toàn thân đau nhức, khi mở mắt ra, đã nhìn thấy Cố Ly đang đứng trước mặt tôi, tay nó đang cầm một con dao mổ sáng loáng (…), nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt long lên sòng sọc như thể yêu tinh chuột đã tu luyện ngàn năm: “Nói đi, cậu muốn lột da, hay là chết nguyên vẹn.”
Vừa mới bảnh mắt, còn chưa kịp rửa mặt, thần trí còn chưa tỉnh táo, đã bất ngờ đối mặt với câu hỏi khủng khiếp và nghiêm túc như vậy, tôi nói như thể xổ từ gan ruột ra: “Để xem tình bạn nhiều năm nay của chúng ta.” Tôi chồm lên siết lấy thắt lưng của Cố Ly, rồi ra chiều đại nghĩa lẫm liệt, “Cậu giết Nam Tương trước được không?!”
“…” Nam Tương nằm đối diện trên ghế sofa cũng đã tỉnh, nhưng vừa mới bảnh mắt, câu đầu tiên nó nghe thấy chính là “Cậu giết Nam Tương trước được không?” thoát ra từ miệng tôi – chị em tốt của nó, tôi nghĩ nó cũng thấy khó chịu.
“Tớ chỉ đang chiên trứng ốp la làm sandwich, hỏi các cậu có cần cắt bỏ viền bánh mì nướng, hay là giữ nguyên?”
Cố Ly mỉm cười vừa bí ẩn vừa đoan chính, như Mona Lisa đang cầm chiếc dao mổ vậy. Nói xong, nó quay người lại yểu điệu bước vào trong bếp… vừa mới bảnh mắt, nó đã trang điểm xong xuôi, trên người vận chiếc áo liền váy bó sát người bằng lông cừu màu đen với những đường kim tuyến sẫm màu, để lộ khoảng lưng phía sau, trông như không mặc áo ngực vậy (nhưng tôi tin trước ngực nó nhất định đã dán băng dính, trong băng dính nhất định đã rịt hai cá bra), đeo đôi giày cao gót nhọn lông nhuyễn da hươu màu lam sẫm (chính là cái đôi Miu Miu gót nhọn như mũi kéo xuất hiện trên bức tường cực lớn chỗ cửa chính khách sạn Portman), trên tóc cài một cây trâm mũi nhọn chĩa thẳng về trước còn hình dáng thì kỳ dị, trông như trên đầu nó đang đội cả tòa tháp Oriental Pearl Tower.
Tôi lập cập dịch đến bên Nam Tương, rồi nghiêm túc hỏi: “Tớ nghĩ nó hạ độc vào trứng ốp la, cậu có thấy thế không?”
Nam Tương lắc đầu, mắt mũi lấp liếm: “Không, nó chỉ tiện tay đã có độc sẵn, đổ thêm một miếng trứng ốp la mà thôi…” Nói xong nó ngoái đầu lại, vừa vò mái tóc bung xõa quyến rũ, vừa trưng gương mặt mềm mại bất kể là ba giờ sáng tinh mơ hay bảy giờ chạng vạng tối vẫn quyến rũ mê hoặc của nó, nói với tôi: “Lâm Tiêu, cậu đi tắm rửa súc miệng đi nhé, giờ cậu như mùi của